Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344214

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4214 lượt.

c sống mới của mình sắp bắt đầu rồi! Có lẽ sau này sẽ không gặp lại chị Vương nữa, nhưng cho dù chị Vương lấy tiền của cô, cô vẫn rất vui vẻ. Dù sao cô cũng đã tìm được công việc rồi!
Chị Lưu là người lanh lợi, đầu tiên chị vội kéo Lãnh Tử Tình vào thay đồng phục lao động, Lãnh Tử Tình mặc vào nhìn mình trong gương thật đúng là nhân viên tạp vụ chính thống đó nha! Xem ra bộ quần áo này rất hợp với cô, chỉ sợ là mười mấy năm nay cô đều mặc nó trên người!
Ha ha, cố lên! Lãnh Tử Tình ra dấu hiệu thắng lợi trước tấm gương! Cô phải làm việc thật tốt, kiếm thật nhiều tiền, làm lại cuộc đời lần nữa!
“Tiểu Lãnh! Vẫn còn thời gian để ngắm vuốt nữa cơ đấy, nhanh ra mau, đeo cái này vào ngay!” Chị Lưu tức giận quở trách, chị ta đưa cho Lãnh Tử Tình một cái khẩu trang.
Khẩu trang? Tạp vụ phải đeo khẩu trang sao? Có phải nhân viên quét rác đâu chứ?
Sững sờ mấy giây, Lãnh Tử Tình lập tức định thần lại rồi đeo khẩu trang vào! Cô nhanh chóng sửa sang lại quần áo tóc tai, đeo khẩu trang vào lại càng giống tạp vụ.
Trong khách sạn có điều hoà ấm, không lạnh nên các cô đều mặc áo mỏng là vừa vặn. Lãnh Tử Tình theo chị Lưu đi lên gác.
Chị Lưu cầm một cái giẻ lau trên tay, đi đường rất có vẻ chăm chỉ cần mẫn, vừa nhìn thấy đã biết là một người chịu khó.
“Đi, tôi đưa cô đi gặp giám đốc. Nhớ kỹ là khi nhìn thấy giám đốc không được nói lung tung nhé, tôi đã nói cô là người nhà của tôi, đặc biệt là không được nhắc đến việc cô bị mất trí nhớ đấy nhé! Giám đốc ghét nhất là người đờ đẫn chậm chạp.” Chị Lưu vừa đi vừa dặn dò.
“Vâng, chị Lưu xin cứ yên tâm!” Lãnh Tử Tình lấy tay ôm ngực, tựa hồ có chút căng thẳng. Cứ như vậy đi gặp lãnh đạo thật là rất căng thẳng. Khó trách mình từng đó năm vẫn đi làm tạp vụ, hoá ra là tố chất tâm lý của mình hơi kém!
Chị Lưu đưa Lãnh Tử Tình lên tầng ba, đến trước cửa một căn phòng, gõ nhẹ lên cửa, bên trong vọng ra tiếng: “Mời vào.”
Tim Lãnh Tử Tình đột nhiên nhảy thót lên tận cổ họng…






Ngày 27 tháng 1 – Làm việc
Chị Lưu đưa Lãnh Tử Tình lên tầng 3, đến trước cửa một căn phòng, gõ nhẹ lên cửa, bên trong vọng ra tiếng: “Mời vào.”
Tim Lãnh Tử Tình đột nhiên nhảy thót lên tận cổ họng…
Chị Lưu vâng dạ rồi lập tức đi vào phòng, nói: “Giám đốc Lâm, đây là Tiểu Lãnh vừa tới làm việc, anh xem xét sắp xếp cho cô ấy làm công việc trước đây của Tiểu Giang có được không ạ?”
Giám đốc Lâm chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới đánh giá một lượt. Đồng thời Lãnh Tử Tình cũng đánh giá lại hắn. Hắn là một người đàn ông mắt ti hí, tương đối lịch thiệp, bề ngoài có vẻ không thích cười đùa, hắn nhìn chằm chằm Lãnh Tử Tình một lúc rồi nói: “Làm bao lâu rồi?”
“Qua đây qua đây, mau qua đây!” Chị Lưu hạ giọng nhìn trái ngó phải, kéo Lãnh Tử Tình vào trong một góc khuất cách thật xa trong hành lang, úp úp mở mở nói: “Tôi nói cho cô hay, tôi đã nói với giám đốc Lâm cô là người nhà của tôi, nếu không nể mặt chị Vương, thì tôi cũng không dám mạo hiểm như vậy đâu. Cô không biết con người giám đốc Lâm thật sự không dung nổi một hạt cát nào lọt vào mắt! Tốt rồi tốt rồi, hôm nay cô trước tiên cứ theo tôi học hỏi chút đi, phải nhớ tuyệt đối không để cho giám đốc Lâm biết được cô bị mất trí nhớ! Biết chưa? Thật muốn chết quá đi! Chuyện quái quỷ gì đây?”
Chị Lưu không ngừng lầu bầu. Dợm bước vài bước chợt phát hiện Lãnh Tử Tình vẫn ngây ngốc đứng một chỗ, chị ta lại quày quả quay lại, kéo tay Lãnh Tử Tình thấp giọng quát: “Cô đi nhanh lên cho tôi chút đi! Thật là… cô nhanh nhẹn hơn lên cho tôi có được không? Ai dza, tôi thật không nên nhận lời với chị Vương mà, nếu không phải vì trước kia chị Vương giúp tôi, tôi còn lâu mới rỗi hơi đi đun ấm nước đục này…”
Chị Lưu vừa đi vừa quở trách, nhìn thấy trước mặt có người đi tới, chị ta liền lập tức lộ vẻ tươi cười, nín bặt, người vừa đi qua thì chị ta lại bắt đầu càm ràm. Lãnh Tử Tình nhìn biểu hiện biến hoá đa dạng của chị ta, đột nhiên kích động muốn cười phá lên, nhưng ngại tâm trạng lúc này của chị ta nên đành thức thời nhịn xuống.
Tại sao lại có người có thể khống chế được biểu cảm của mình tự nhiên như vậy chứ? Quả thực giống người muôn mặt trong kinh kịch quá đi! Lãnh Tử Tình mím môi đi theo chị Lưu vào phòng thay đồ.
Đây đã là lần thứ mấy mình thở dài rồi nhỉ? Lãnh Tử Tình mặc bộ quần áo lao động chỉnh tề, đeo khẩu trang trắng, cầm giẻ lau ngồi xổm trong góc buồng vệ sinh, ra sức lau lau cọ cọ vết bẩn.
Lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi, trên trán cũng đang ròng ròng, nhưng vết bẩn trên nền nhà không vì cô chăm chỉ vậy mà thu nhỏ lại. Lãnh Tử Tình tựa hồ cảm giác được mắt mình hơi hoa lên. Cô thậm chí hoài nghi mình thật sự đã từng làm tạp vụ hay sao? Sao lại chỉ một vết bẩn nhỏ đã khó đối phó như vậy chứ?
Lãnh Tử Tình đứng dậy, vứt chổi lau trên mặt đất, trực tiếp lấy chân di lên vết bẩn, mượn lực chân mà ra sức lau chùi. Trời ơi! Sao lại ngoan cố vậy chứ?
“Tiểu Lãnh?” Cửa buồng vệ sinh vọng vào tiếng kêu của chị Lưu.
Trời ơi!