XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4200 lượt.

trái xoan, mi mày như liễu, nụ cười ngọt ngào như mật, đoan trang nhã nhặn. Đối diện với cô là một nam tiếp viên, mi thanh mục tú, khuôn mặt đẹp trai, làn da trắng bóc. Nam thì đẹp trai hiếm có, nữ thì thanh lệ nhã nhặn, thật là đẹp mắt.
“Tiên sinh, tiểu thư muốn uống gì ạ?” Giọng nói ngọt như nước đường của nữ tiếp viên tuôn ra khỏi đôi môi.
Lôi Tuấn Vũ khẽ động đậy môi, Lãnh Tử Tình nghe được hai chữ cà phê. Cô lén nhìn về phía hắn, đến đầu hắn cũng chưa động, người đẹp như vậy mà hắn không thích sao?
Cô tiếp viên thành thạo rót một ly cà phê đưa cho Lôi Tuấn Vũ, sau đó lại hỏi Lãnh Tử Tình.
Lãnh Tử Tình liếc mắt nhìn chiếc xe chất đầy đồ uống, có cà phê, nước khoáng và các đồ uống nước ép trái cây. Cô nghĩ ngợi rồi hỏi: “Có sữa không ạ?”
Cô tiếp viên không nghe rõ, cúi đầu lễ phép hỏi: “Xin hỏi tiểu thư muốn dùng gì ạ?”
“Sữa chua!” Lãnh Tử Tình lặp lại 1 lần.
Cô tiếp viên lập tức lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, tiểu thư, không có sữa chua cô cần, các loại đồ uống khác được không ạ?”






Ngày 30 tháng 1 – Mỗi người hỏi một câu
Cô tiếp viên lập tức lắc đầu nói: “Thật xin lỗi, tiểu thư, không có sữa chua cô cần, các loại đồ uống khác được không ạ?”
Cau mày nhìn các loại đồ uống kia, Lãnh Tử Tình lắc đầu nói: “Vậy thôi ạ! Không cần đâu! Cảm ơn!” Cô sợ làm mất thời gian của người khác, chọn đồ uống cũng mất cả nửa ngày! Sao lại không có đồ uống từ sữa chứ nhỉ?
“Cho cô ấy một cốc nước!” Lôi Tuấn Vũ nói.
Cô tiếp viên lập tức hiểu ý, rất nhanh chóng rót một ly nước khoáng đưa cho Lãnh Tử Tình.
Đang đợi hắn trả lời, Lãnh Tử Tình chưng hửng. Hả? Trả lời vậy là xong rồi sao? Cô nghe mà đen mặt. Là cô hỏi đơn giản quá, hay là anh ấy kiệm lời như vàng cốm vậy? Đó cũng tính là trả lời hay sao?
Lãnh Tử Tình vội vã truy hỏi: “Bắt đầu từ bao giờ?”
Lôi Tuấn Vũ đột nhiên giơ một ngón tay lên nói: “Đến lượt anh! Kiều Chi Ảnh nói với em những gì?”
Sao lại có thể như vậy? Cô còn chưa hỏi xong mà! Hừ! Ai mà thèm cùng hắn chơi trò chơi nhàm chán này chứ! Cái gì mà mỗi người một câu hỏi chứ? Lưu manh! Nhưng…. vạn nhất nếu hắn không trả lời câu hỏi nào thì chẳng phải cô càng thêm bực mình hay sao? Haizzz, Lãnh Tử Tình giơ tay ra gõ lên đầu mình, sao lại không nhớ ra được gì hết vậy? Vô dụng như vậy, còn bị hắn bắt nạt nữa chứ!
Thôi được rồi, người đại lượng không thèm chấp kẻ tiểu nhân! Mỗi người một câu thì mỗi người một câu! Cùng lắm thì câu hỏi tiếp theo của cô sẽ có biên độ thật rộng mà thôi.
Lãnh Tử Tình nhẫn nhịn trả lời: “Sau khi tôi tỉnh lại thì bác sĩ nói cho tôi biết đã liên hệ với chồng tôi, hình như là một người nào đó! Kết quả là ngày hôm sau tôi chỉ thấy Kiều Chi Ảnh đến. Cô ấy nói tôi biết anh… haizzz… chồng tôi bị tai nạn xe cộ đã qua đời! Còn nói chúng ta đều là cô nhi, tứ cố vô thân. Vì thế cô ta giúp tôi làm thủ tục xuất viện, còn sắp xếp mọi thứ, giới thiệu chị Vương chăm sóc cho tôi, nói cho tôi biết trước kia tôi làm nhân viên quét dọn vệ sinh, vì thế được sự trợ giúp của chị Vương, tôi quen với chị Lưu, tìm được việc làm tạp vụ trong khách sạn. Kết quả vừa làm được một ngày thì tôi lại nhận được điện thoại của Kiều Chi Ảnh, nói là chồng tôi có một người anh trai sinh đôi bị thất lạc từ nhỏ, tên là Lôi Tuấn Kiệt, mà cái chết của chồng tôi và vụ tai nạn xe cộ của tôi đều có liên quan đến hắn, hình như hắn muốn giết người bịt miệng vì gia sản gì đó! Vì thế tôi phải bỏ đi, sau đó lại gặp anh… Vì trong tay tôi có tờ chứng nhận kết hôn, nên… nhận ra được anh…”
Lãnh Tử Tình cẩn thận quan sát sắc mặt của Lôi Tuấn Vũ, trong nháy mắt, khi cô nhắc đến Kiều Chi Ảnh, cô phát hiện sắc mặt của hắn càng thâm sâu khó lường! Chỉ là cô không nhìn thấy đôi mắt của hắn, nếu không sẽ có thể biết được hắn tức giận hay không!
Chết tiệt! Kiều Chi Ảnh nói gì cô ấy cũng tin sao? Hắn thật không biết cô là ngây thơ hay quá lương thiện nữa! Hoặc diễn xuất của Kiều Chi Ảnh vượt quá sự tưởng tượng của hắn! Tạp vụ? Cô ấy làm được sao? Khó trách cô gặp hắn liền bỏ chạy, thật đúng là coi hắn như tội phạm giết người mà! Chết tiệt! Thật muốn đem đứa ngốc này đá văng ra cửa sổ máy bay quá đi!
Lãnh Tử Tình thấy Lôi Tuấn Vũ nửa ngày không nói năng gì, lại không dám kề sát mặt lại nhìn vào mắt hắn như lúc trước nên cô liền hỏi: “Vậy có phải đến lượt tôi hỏi rồi không?”
“Không cần nữa!” Lạnh lùng giống như thời tiết tháng một ở phương Bắc vậy.
“Hả?”
“Đã rất rõ ràng rồi!”
Đã rất rõ ràng? Đó là anh ta rõ thôi! Cô có chỗ nào rõ ràng đâu cơ chứ?
“Này! Lôi Tuấn Vũ! Anh có ý gì đây? Cái người này… thật là ích kỷ mà! Cái gì mà không cần nữa chứ? Anh cái gì cũng đều rõ ràng rồi, vậy tôi thì sao? Anh sao lại có thể như vậy được? Tôi bị mất trí nhớ mà! Nếu anh đã nói Kiều Chi Ảnh là kẻ lừa đảo thì như vậy rốt cuộc tôi là ai? Tôi làm gì? Tại sao anh lại có thể đối xử với tôi như vậy? Chẳng lẽ anh không biết hiện giờ tôi mù mịt thế nào, bất lực ra sao ư?” Lãnh Tử Tình giận đến nghiến răng nghiến lợi, cô thật sự không