Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4640 lượt.
Hắn không thể làm hỏng bầu không khí hoà hợp không dễ gì có được này.
Nếu đột nhiên làm cô sợ hãi sẽ làm cô nhớ tới những việc không nên nhớ lại. Như vậy thì chỉ sợ quả đắng mà hắn phải nhận sẽ càng đắng hơn so với hiện tại, hắn nói gì cô cũng tin.
Lấy tay vuốt mái tóc đang loà xoà trước trán, Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lần thứ ba cầm lấy tờ tạp chí kia lên, đang định lật xem thì Lãnh Tử Tình bên cạnh đột nhiên lại kéo tay hắn một lần nữa…
Ngày 30 tháng 1 – Chúng ta có hay là không?
Lấy tay vuốt mái tóc đang loà xoà trước trán, Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc lần thứ ba cầm lấy tờ tạp chí kia lên, đang định lật xem thì Lãnh Tử Tình bên cạnh đột nhiên lại kéo tay hắn một lần nữa…
Cô thậm chí còn giật lấy tờ tạp chí, nhét trở lại vào túi đựng phía trước mặt.
Trợn mắt lên nhìn bàn tay mảnh khảnh tinh tế kia, Lôi Tuấn Vũ nghi hoặc nhìn về Lãnh Tử Tình bên cạnh, hiện tại cô đang dụ dỗ hắn sao? Chẳng lẽ cô không biết hiện giờ hắn đang kìm chế bản thân, vất vả biết bao nhiêu ư? Bàn tay nhỏ bé mê người chết tiệt kia của cô mềm mại đến thế nào, rốt cuộc cô có biết hay không? Năm lần bảy lượt lôi kéo cánh tay hắn, chẳng lẽ cô không biết trên cánh tay hắn có bao nhiêu tế bào nhạy cảm, đủ để châm hết các ngòi lửa đang tập trung trên người hắn hay sao?
“À, cái này, thật xin lỗi, quấy rầy anh rồi… em còn có… một câu hỏi cuối cùng!” Lãnh Tử Tình ngượng ngập cười nói, bộ dáng xấu hổ và nịnh nọt lấy lòng của cô làm cho Lôi Tuấn Vũ càng thêm xúc động trào dâng.
Lãnh Tử Tình lén nhìn vào mặt hắn qua kẽ hở của ngón tay, rốt cuộc là có hay là không đây? Khó trả lời vậy sao?
“Ờ…” Lôi Tuấn Vũ hắng giọng nói: “Chưa!”
“Thật không?” Lãnh Tử Tình bỗng kêu lên, lập tức nhìn xung quanh một chút, rồi vui sướng cười nói: “Thật sao?” Cô không khỏi láy tay vỗ vỗ lên ngực, vừa nãy thật là căng thẳng quá đi! Còn chưa! May quá! Cô vẫn còn trong sạch!
Đột nhiên, cô lại cảm thấy không hợp lý cho lắm: “Nhưng… tại sao?”
“Hả?” Lôi Tuấn Vũ chắc chắn một điều, nếu không phải đang đeo dây an toàn, thì chỉ sợ hắn sẽ từ ghế ngồi nhảy dựng lên mà thôi!
“Chúng ta là vợ chồng không phải sao?” Lãnh Tử Tình vẻ mặt vô tội hỏi. Nếu là vợ chồng, làm như vậy… chuyện này là đương nhiên! Chẳng lẽ… hắn căn bản là không thích cô sao? Hắn đã có ý trung nhân rồi sao?
“À, em… không đồng ý!” Lôi Tuấn Vũ hận không thể cắn vào lưỡi mình. Vấn đề của cô thật nhiều quá đi! Đúng là mười vạn câu hỏi vì sao mà! Bảo hắn trả lời thế nào đây?
“Hả? Em à? Ha ha…” Lãnh Tử Tình xấu xổ cười ngốc nghếch, cô không đồng ý sao? Thật hay giả đây? Lão công đẹp trai nhiều tiền như vậy? Lại là thanh mai trúc mã, tại sao cô không đồng ý chứ? Người không đồng ý phải là hắn mới phải? Lãnh Tử Tình hồ nghi nhìn Lôi Tuấn Vũ.
“Còn có vấn đề gì sao?” Giọng nói của hắn đã cực kỳ khó chịu.
“Hả? Không… hết rồi! Cảm ơn anh nha!” Lãnh Tử Tình mân mê đám tóc mai cạnh tai, âm thầm giật giật, đau quá đi! Hix, cô thật sự đã hỏi ra vấn đề kia rồi sao, hơn nữa anh ấy cũng trả lời rồi! Trời ơi! Điên mất!
Lôi Tuấn Vũ lập tức tháo dây an toàn ra đứng dậy. Bóng thân ảnh cao lớn lập tức trùm lên Lãnh Tử Tình.
“Ế? Anh định đi đâu vậy?” Lãnh Tử Tình tò mò nhìn Lôi Tuấn Vũ. Đừng nói là hắn bị nàng hỏi nhiều đến phát phiền, muốn ngồi ở chỗ khác nhé?
“Toilet!” Lôi Tuấn Vũ nghiến răng nghiến lợi trả lời. Đối với Lãnh Tử Tình mà nói, có khả năng cô cho rằng Lôi Tuấn Vũ vì câu hỏi của cô quá nhiều mà phát bực. Trên thực tế, chỉ có Lôi Tuấn Vũ biết rõ tại sao hắn đứng dậy. Bởi vì lúc này hắn tuyệt đối là một người đàn ông rất nguy hiểm…
Văn Quang Nhiễm nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ đứng dậy đi khỏi thì rất có thiện ý ngồi xuống cạnh Lãnh Tử Tình.
“Haizzz! Lãnh Tử Tình, Lãnh tiểu thư? Thật không ngờ cô lại là vợ của Vũ!” Văn Quang Nhiễm vẻ mặt không dám tin.
“À, Văn tổng! Tôi… thực ra tôi…”
“Cô… bị mất trí nhớ à?” Văn Quang Nhiễm cẩn thận quan sát khuôn mặt Lãnh Tử Tình, muốn tra tìm cái gì đó, nhưng chỉ nhìn thấy sự thẳng thắn và ngượng ngùng của cô.
“Đúng vậy, vì một tai nạn xe cộ nho nhỏ thôi! Kỳ thực, nếu không ai nói cho tôi biết tôi là vợ hợp pháp của Lôi Tuấn Vũ, thì căn bản tôi cũng không biết đến sự tồn tại của các anh!” Lãnh Tử Tình thẳng thắn nói.
“Ồ? Thật sao? Có thể thấy Vũ rất quan tâm đến cô. Tình cảm của hai người thoạt nhìn thật rất tốt!” Văn Quang Nhiễm cười nói, ánh mắt thăm dò quan sát đánh giá Lãnh Tử Tình từ trên xuống dưới.
“Không phải đâu! Văn tổng à…”
“Gọi tôi là A Văn, hoặc Quang Nhiễm là được rồi! Tôi và Vũ tuy hai mà một!” Văn Quang Nhiễm tươi cười khả ái nói.
“À, A Văn…”
“Ông cút đi được rồi đấy!” Giọng nói lạnh lùng của Lôi Tuấn Vũ vang lên phía sau họ.
Văn Quang Nhiễm lại không hề động đậy, dường như cố tình vậy: “Làm gì mà nhỏ nhen thế? Tôi chẳng qua là muốn tán gẫu với chị dâu một chút thôi, nhìn mặt ông kìa, lo tôi ăn thịt chị dâu hay là sao?”
“Nếu đã biết là chị dâu thì nên thu liễm chút đi!” Lôi Tuấn Vũ căn bản là không nghe anh ta giải thích, giơ