Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4208 lượt.
thể nhịn được nữa! Trước đây không biết mình cần có dáng vẻ như thế nào, nên cô vẫn rất thận trọng. Giờ, đối diện với cái tên tự kiêu tự đại gọi là chồng mình đây, cô quả thực không nhịn được nữa, không cần phải nhẫn nhịn nữa!
Lôi Tuấn Vũ nhướn mày nhìn Lãnh Tử Tình kích động. Chẳng qua hắn đùa cô chút thôi, quả nhiên, không được mấy phút, bộ dáng kiên cường của cô đã lộ ra! Ha ha! Thật là khuôn mặt nhỏ nhắn sinh động!
Cô bất lực á? Hắn quả thực một chút cũng nhìn không ra!
“Ha, đùa thôi mà. Em hỏi đi!” Lắc lắc đầu, bộ dáng cung kính rửa tai lắng nghe.
Hả? Cái gì? Đùa… Đùa thôi ư? Lãnh Tử Tình nhìn khoé môi đang đắc ý giương lên dưới cặp kính râm kia, thiếu chút nữa thì cắn vào lưỡi mình. Gã đàn ông này… thật là đáng ghét mà!
Tức giận phừng phừng, Lãnh Tử Tình nhất thời không biết nên hỏi từ đâu nữa.
“Ủa? Không có câu hỏi sao? Vậy…” Lôi Tuấn Vũ giơ tay ra nhặt lấy tờ tạp chí nhét trên túi ghế phía trước.
“Ai nói là không có câu hỏi?” Lãnh Tử Tình vội cuống lên đè chặt lấy tay Lôi Tuấn Vũ, lại nhìn thấy nụ cười xảo trá của hắn, cô lại một lần nữa phát hiện mình bị hắn đùa bỡn! Tức chết được! Tên nam nhân này… thật đáng ghét!
Vội rút tay lại khoanh trước ngực, vừa rồi cô sao lại giống như bị điện giật vậy? Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã rất kích động, lúc này lại càng nóng hơn!
Ngày 30 tháng 1 – Có hỏi tất đáp
Lôi Tuấn Vũ chậm rãi rút tay về, ngồi thẳng lên nhìn cô, bộ dáng có gì muốn hỏi thì sẵn sàng trả lời. Giống như người cố tình gây sự là cô vậy.
Lãnh Tử Tình cúi đầu, đỉnh đầu hướng về phía hắn, nhỏ giọng hỏi: “Trước kia tôi làm việc gì?”
“Bà nội trợ toàn thời gian.” Hắn trả lời rất lưu loát tựa hồ không cần nghĩ.
“Hả? Cái gì? Không có việc làm sao?”
Sẽ không xuất hiện, là ý gì? Lãnh Tử Tình không hiểu đầu cua tai nheo ra sao? Không liên quan à? Hình như không đơn giản như vậy à nha!
“Có phải cô ấy thích anh không?” Lãnh Tử Tình đoán.
Không chỉ là thích thôi đâu! Lôi Tuấn Vũ bình tĩnh hạ chén xuống, cười nói: “Chẳng qua là một người đàn bà không ăn được thì đạp đổ thôi! Tốt rồi, không còn câu hỏi nào nữa đúng không? Tiếp nhận từng đó thông tin chắc em cũng mệt rồi! Ngủ một lúc đi!” Lôi Tuấn Vũ nói ra vẻ săn sóc, rồi thò tay cầm lấy tờ tạp chí.
“Á, đợi chút, còn có một vấn đề…” Lãnh Tử Tình vừa định thò tay ra ngăn lấy tay hắn, nhưng vừa mới nhớ đến loại rung động khi nãy liền vội vàng rụt tay lại, đem giấu sau lưng.
Ừm? Lôi Tuấn Vũ tháo kính râm xuống, hiển nhiên là đã mất kiên nhẫn!
Trời ạ! Đeo kính cũng đã hot lắm rồi, tháo kính xuống lại càng đẹp trai chết đi được! Cặp mắt sắc bén kia dường như có từ tính, làm cô không rời mắt ra được! Tim cô như có con nai nhỏ đang nhảy loạn bên trong vậy! Cô… thật là không có tiền đồ chút nào! Sao lại mê trai như vậy chứ? Mà trong lòng dường như có tiếng kháng nghị nho nhỏ, vì sao lại không thể? Người con trai này cũng không phải ai khác mà chính là chồng cô mà!!!
“Vậy… vậy… tình cảm của chúng ta có tốt đẹp không?” Lãnh Tử Tình kiên trì hỏi.
Lôi Tuấn Vũ sửng sốt, cười khẽ: “Em cảm thấy sao?”
Một câu nói dường như kéo hai người lại càng gần nhau hơn. Không gian vốn dĩ không tính là nhỏ hẹp liền tràn ngập không khí ái muội.
Lãnh Tử Tình mất tự nhiên xê dịch thân mình, co người lại trong ghế, nhỏ giọng nói: “Tôi làm sao biết được, cái gì tôi cũng không nhớ nổi.”
Lôi Tuấn Vũ nhìn dáng vẻ của cô, đột nhiên cảm giác được có chút khô nóng. Chết tiệt! Dáng vẻ đó của cô là đang khiêu khích hắn sao? Có trời biết, sao người ta lại đang khiêu khích hắn cho được? Rõ ràng là hắn tâm địa bất lương mà! Cô hỏi câu hỏi này có phải đang hơi hơi để ý đến hắn hay không?
Lôi Tuấn Vũ phát hiện sau khi mất trí nhớ, cô đáng yêu hơn người con gái hắn quen 25 năm nay rất nhiều! Ít nhất, 25 năm trước, hắn không nhìn ra được trong ánh mắt Lãnh Tử Tình có một tia kinh diễm nào. Hắn còn từng hoài nghi chính mình rốt cuộc có thuộc loại điển trai hay không? Bởi vì mỗi khi cô nhóc này nhìn thấy hắn thì chưa bao giờ xuất hiện ánh mắt ái mộ nào. Ngược lại còn có chút lộ ra thần sắc chán ghét là đằng khác!
Đột nhiên tâm huyết dâng trào, hắn cố ý nghiêng người về trước, dựa sát vào đôi mắt đang mở to kinh ngạc của cô, đôi môi mỏng khẽ nhích, phun ra hai chữ: “Rất tốt!”
Mặt đỏ tưng bừng, Lãnh Tử Tình xấu hổ muốn chui xuống đất, cuống quít giơ tay ra đẩy hắn sang bên, ngồi nghiêm người lại, lúng túng nói: “Ồ! Rất tốt… là tốt rồi! Rất tốt… là tốt rồi!”
Lôi Tuấn Vũ lại nuốt nước miếng, vừa nãy lúc ghé sát vào người cô, hắn ngửi thấy một mùi hương tươi mát, làm cho hắn đột nhiên xúc động, loại xúc động này rất cấp thiết, nếu Lãnh Tử Tình không đẩy hắn ra, chỉ sợ hắn sẽ hôn lên đôi mắt to đang sợ hãi kia, tiến tới nhấm nháp đôi môi ngọt ngào của cô!
Chết tiệt! Lồng ngực Lôi Tuấn Vũ phập phồng kịch liệt! Hắn cố gắng khống chế bản thân, sợ biểu hiện của mình doạ cho cô sợ hãi. Lúc này Lãnh Tử Tình tựa hồ càng thêm ngây thơ trong sáng hơn so với trước đây.