Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344197
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4197 lượt.
tay ra túm lấy anh ta quăng sang một bên, rồi tự mình ngồi vào chỗ. Ánh mắt trêu chọc của Văn Quang Nhiễm lúc nãy, Lôi Tuấn Vũ không bỏ qua. Văn Quang Nhiễm nghe nói Lãnh Tử Tình bị mất trí nhớ thì cũng muốn đến hạ đài của hắn sao? Thật là không chọn bạn mà chơi!
Ngày 30 tháng 1: Chuyển máy bay
Máy bay hạ cánh, Lãnh Tử Tình mới biết cùng đi với bọn họ còn có một hướng dẫn viên du lịch, họ Mộng, sẽ đi du lịch cùng với bọn họ. Cô ta là một cô gái dịu dàng, nếu cô ta không nói lời nào, bạn tuyệt đối sẽ không biết đến sự tồn tại của cô ta.
Một đoàn mười hai người tụ tập lại với nhau, hướng dẫn viên Mộng giải thích với mọi người tại sao máy bay lại dừng ở Thượng Hải, mà không phải là Quế Lâm. Bởi vì chuyến du lịch này của bọn họ nghe nói là ở Quế Lâm - Quảng Tây, Vịnh Hạ Long – Việt Nam …, sắp xếp hành trình 7 ngày. Nhưng máy bay lại dừng ở sân bay Phổ Đông – Thượng Hải. Hành lý đều phải lấy xuống, nói là phải chuyển máy bay, hơn nữa còn chuyển cả sân bay.
Lãnh Tử Tình rõ ràng phát hiện mấy người mà cô béo giới thiệu với mình đều đang ở đây! Ngoại trừ Lôi Tuấn Vũ, còn có Tô thon thả, bảo vệ Hồ đẹp trai, người đẹp miệng rộng bộ phận buồng phòng An Lạc Nhi, búp bê sứ bên đại sảnh Doãn Thiến, thợ trang điểm tóc Trang Ngạo Nhiên, huấn luyện viên thể hình Khang Huy, Phương Khiết và bác sỹ chăm sóc sức khỏe Thời Kính Nhiên, còn có giám đốc Lâm Địch Phi, chủ tịch hội đồng quản trị Văn Quang Nhiễm.
“Ai chà, làm kiểu gì không biết?! Lúc đến rõ ràng đã nói là đi chuyến bay thẳng! Thế này gọi là gì!” Tô thon thả nhỏ giọng càu nhàu, ngại Văn Quang Nhiễm đang ở đây, nên cô ta mới không dám làm càn.
Bảo vệ Hồ đẹp trai ở bên cạnh lấy khuỷu tay khẽ huých cô ta, đánh mắt sang cô ta, cô ta thấy Văn Quang Nhiễm dường như đang nhìn về bên này, liền bất đắc dĩ ngậm miệng lại.
Hướng dẫn viên Mộng bày ra nụ cười hỗi lỗi: “Xin lỗi, chủ tịch Văn, thực sự xin lỗi! Chúng tôi không mua được vé bay thẳng, chỉ có thể làm phiền mọi người trước! Bởi vì các vị đến muộn, tôi không kịp giải thích với mọi người. Chúng ta hiện giờ phải chuyển máy bay, các vị xem có cần đến đại sảnh nghỉ ngơi một lát không?”
Văn Quang Nhiễm nhìn đoàn người, không trả lời, ngược lại là hỏi Lâm Địch Phi: “Giám đốc Lâm, ý của anh thế nào?”
Lâm Địch Phi bất đắc dĩ, lúc này Văn Quang Nhiễm thật là biết làm người. Anh ta là chủ tịch lại không lên tiếng, lại để cho một giám đốc bộ phận là anh quyết định. Có trời biết, cái người này làm sao có tâm tình đi du lịch chứ?! Anh ta cũng phải chưa từng đến! Có phải là có cái xương nào mọc nhầm chỗ rồi không! Lúc nhìn thấy anh ta ở cửa máy bay, Lâm Địch Phi còn tưởng rằng mình bị hoa mắt!
Cô tự nhận mình không phải là người lương thiện gì! Bởi vì nói ra câu này, trong lòng lại thấy vui sướng đến vậy!
“Đúng vậy đúng vậy! Tôi thật chướng mắt với cái loại dựa vào người khác, dựa vào người ta che chở mới có cơ hội. Chà! Thật là đáng thương!” Doãn Thiến cố tình than thở.
“Này! Cô nói ai vậy!” Tô thon thả tức giận to tiếng với với Doãn Thiến.
Doãn Thiến làm ra vẻ không hiểu, mở to đôi mắt vô tội, nói: “Ơ! Cô cũng biết là có người đó hả? Là ai thì tôi không rõ! Hình như là người của bộ phận ẩm thực các cô đó? Bộ phận ẩm thực của các cô có mình cô thôi sao?”
“Cô! Cô ngậm máu phun người!” Tô thon thả tức đến mức dậm mạnh chân, xông đến muốn túm lấy Doãn Thiến.
Ngày 30 tháng 1: Ở trạm chờ xe
"Cô! Cô ngậm máu phun người!" Tô thon thả tức đến mức dậm mạnh chân, xông đến muốn túm lấy Doãn Thiến.
Doãn Thiến nhanh tay nhanh mắt, nhìn thấy Thời Kính Nhiên và Hồ đẹp trai ở đằng sau đi lên, liền trốn ở sau lưng Thời Kính Nhiên, nói: "Ai da, tôi nói bác sỹ Thời này! Có người muốn làm loạn, anh mau đến xem giúp xem sao, có phải là tinh thần có vấn đề hay không! Nếu là như vậy, vẫn là nên để cô ta nhanh chóng ở lại bệnh viện chữa trị đi, tuyệt đối không được để làm bị thương người khác nhé!"
Tô thon thả nghe xong càng tức giận! Cô ta nổi tiếng ở bộ phận ẩm thực và bộ phận buồng phòng, đấu võ mồm không có đối thủ. Nhưng mỗi khi gặp phải Doãn Thiến thì lại bại trận!
"Doãn Thiến! Cô có thôi đi không? Tôi thấy thật kỳ lạ, người ta không nói cô, cô gây chuyện làm gì chứ? !" Tô thon thả vừa nhìn thấy mấy người đàn ông đi đến, lập tức thu lại bộ dạng giương nanh múa vuốt, trở thành một cô gái nói năng nhỏ nhẹ.
"Tô tỷ, va ly của cô lớn quá, có cần tôi xách giúp cô không?" Hồ đẹp trai nhìn Tô thon thả cố sức kéo va ly, cười hì hì tiến đến.
"Ừ, cái va ly này nha, đã được mấy năm rồi, bên trong cũng không có đồ gì." Tô thon thả tỏ vẻ ngại ngùng nhìn chiếc va ly trên tay mình, là một chiếc va ly lớn màu phấn hồng, kéo nó thật là mệt! Kỳ thật cô ta vốn có một chiếc va ly nhỏ hơn, nhưng quần áo và đồ trang điểm cô ta mang theo nhiều quá, để không vừa, nên đành phải đi mua một chiếc va ly lớn.
"Để tôi!" Hồ đẹp trai đoạt lấy mà kéo. Trên người anh ta khôn