Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4193 lượt.

ông ngồi xuống. Thanh âm tựa hồ có chút vui sướng nói: "Không cần nữa, cô đã không ngồi, thì tôi sẽ ngồi ở đây!"
Khẩu khí bá đạo bỗng nhiên khiến Phương Khiết sửng sốt một hồi. Hắn? Có ý gì? Không ngồi ở đó? Phương Khiết trơ ra ở đó vẻ mặt xấu hổ, Lôi tổng này rốt cuộc là có ý gì? Cố ý đùa giỡn cô ta sao? Hay là muốn nhưng vẫn còn ngại?
Toàn bộ màn này của bọn họ đều lọt vào mắt Lãnh Tử Tình, cánh tay của Lôi Tuấn Vũ vừa chạm vào cô, cô liền nhảy dựng lên như chim sợ cành cong, vội vàng nói: "Ấy, Phương Khiết, tôi và cô cùng xuống phía sau ngồi đi!"
Lôi Tuấn Vũ bỗng nhiên ấn cô về chỗ cũ: "Xe sắp chạy rồi! Ngồi xuống!"
Khẩu khí lạnh lùng làm cho Phương Khiết phát run. Trời ạ! Người đàn ông này thật không hiểu thế nào là thương hoa tiếc ngọc, cho dù Lãnh Tử Tình không xinh đẹp, cũng không thể quát lớn như vậy chứ! Cũng không phải đều do cô ta gây ra? ! Có lẽ Lôi tổng đúng là muốn dùng phương thức này để gây sự chú ý của cô ta cũng nên!
Phương Khiết sau khi nhận thức được, liền lập tức cười nói: "Lôi tổng này! Lãnh Tử Tình mới tới, không biết cách ăn nói! Xem bộ dáng của cô ấy lại là lần đầu đi du lịch, chi bằng để tôi ngồi bên cạnh anh, tôi có thể giới thiệu một chút về Quế Lâm cho anh. Hai năm trước tôi đã từng đến đây một lần rồi."
Lôi Tuấn Vũ thực sự không muốn nghe thấy ai làm phiền hắn lấy lòng vợ của mình, khẩu khí gay gắt thốt ra mấy câu: "Chỗ này đã có hai người ngồi rồi, cô muốn ngồi ở đâu? Ngồi lên đùi tôi sao?"
Phương Khiết nhất thời kinh ngạc! Người đàn ông này! Sao lại có thể nói như vậy chứ? ! Anh ta là tổng tài thì đã sao? ! Khốn kiếp! Khuôn mặt xinh đẹp bỗng chốc xám xịt, cô ta buồn bực xoay người ngồi xuống phía sau cùng! Thật là tức chết đi! Có gì ghê gớm đâu! Đã không thích người ta, lại còn đụng tới người ta làm gì! Rõ ràng là muốn gây sự chú ý của mình, lại còn giả vờ! Đàn ông đều là đức hạnh như vậy đấy! Hừ!
Lôi Tuấn Vũ dường như cuối cùng cũng đuổi được ruồi bọ đi, nhân lúc xe buýt khởi động, bèn nghiêng cả người về phía Lãnh Tử Tình, áp chặt vào thân thể cô.
Lãnh Tử Tình cả người cứng đờ, vội vàng dựa sát người vào cửa kính, cố hết sức để mình cách xa Lôi Tuấn Vũ một chút. Nhưng, né tránh thế nào, thì nửa cánh tay của hắn vẫn áp chặt vào cánh tay phải của mình, nhiệt độ nóng rực này làm cho cả người cô bắt đầu nóng lên.
Muốn đứng lên rời đi, nhưng lại nghĩ đến bộ dáng của hắn lúc nãy, tội gì phải làm phức tạp thêm. Nhẫn nhịn một chút đi! Dù sao cũng chỉ là một giờ đi xe!
Hai đầu gối khép chặt, Lãnh Tử Tình ngoan ngoãn ngồi ở đó, không dám nhúc nhích, giống như cô học trò nhỏ tập trung tinh thần nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Tiểu Văn vừa lên xe liền kiểm tra số người, một đoàn 13 người, 7 nam 6 nữ! Tiểu Văn vừa mở miệng là nói tiếng phổ thông Quảng Tây, cô ta giới thiệu Quế Lâm cho mọi người. Gọi đàn ông là A Ca, gọi phụ nữ là A Muội. Dưới lời giảng giải thoải mái của cô ta, không khí trong xe dần dần sôi động hẳn lên.
Bóng đêm mê ly bên ngoài, ánh sáng trong xe cũng dần dần mờ đi. Lãnh Tử Tình hai tay ôm lấy bờ vai, cảm giác se lạnh này làm cô chút không thích ứng được. Đều nói khí hậu phương bắc lạnh, nhưng không thể so với sự ẩm ướt, mát lạnh dán vào da thịt của phương nam.
Một đôi tay ấm áp nắm lấy tay cô, Lãnh Tử Tình cả kinh, vội nhìn sang bên cạnh mình.
Lôi Tuấn Vũ mặt không chút biểu cảm, chỉ dùng hơi ấm từ đôi bàn tay mình không ngừng truyền nhiệt lượng cho cô.
Lãnh Tử Tình cuống quýt rút tay lại, lấy áo khoác cởi ra lúc trước choàng lên cánh tay mình, nhỏ giọng thì thầm: "Anh không cần làm như vậy, để người ta nhìn thấy không hay!"
Thanh âm không nhanh không chậm vang lên: "Có gì không hay? Chúng ta là vợ chồng, anh cầm tay vợ mình, lại có người để ý sao?"






Ngày 30 tháng 1: Trong đường hầm
Thanh âm không nhanh không chậm vang lên: "Có gì không hay? Chúng ta là vợ chồng, anh cầm tay vợ mình, lại có người để ý sao?"
Lãnh Tử Tình thật muốn bịt miệng hắn lại, trong tình thế cấp bách liền lấy tay nhéo vào tay hắn, oán trách: "Anh có thể nói nhỏ một chút không! Đừng có nói những lời buồn nôn như vậy chứ, để người ta nghe được không hay!"
Cô nhéo không đến mức mạnh tay lắm, mà Lôi Tuấn vũ lại càng không nhúc nhích, thậm chí lông mày cũng không nhíu lại. Tình hình này, lại càng có vẻ phong tình.
"À!" Lôi Tuấn Vũ mở miệng, "Để người khác nghe được chúng ta không phải là vợ chồng sao!"
Lãnh Tử Tình nhất thời tay chân rối loạn, cô đã cảm giác được phía trước có một thân người áp sát vào mình, hơi thở của hắn cách mình không quá một thước.
Đường hầm tối đen, ngoài cửa sổ chỉ có những ngọn đèn xếp thành hàng thẳng tắp về phía trước. Mà trong xe giơ tay cũng không nhìn rõ năm ngón.
Đột nhiên, cô kinh ngạc thấy trên mặt có cái gì đó, giây tiếp theo liền ngửi thấy hơi thở của hắn, hương vị của hắn. Hương vị bá đạo mang theo mùi thuốc lá, đôi môi ướt át tìm chính xác đến môi cô, nhẹ nhàng ngậm lấy.
Lãnh Tử Tình kinh ngạc đến không dám động đậy.