Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344198

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4198 lượt.

g mang theo hành lý gì, chỉ đeo một cái ba lô đơn giản.
"Thế này có ngại không?" Tô thon thả cố ý cụp mi mắt, bày ra vẻ vô cùng phong tình.
"Người đẹp nên có hộ hoa sứ giả mà!" Hồ đẹp trai vui vẻ ưỡn thẳng lưng, ngẩng cao đầu, kéo chiếc va ly màu phấn hồng, quả thật. . . chẳng ra sao cả. Nhưng nhìn sang cô gái phấn hồng bên cạnh, thật là hợp ý.
Cuối cùng cũng đi đến cuối đường, mọi người xuống thang máy, dừng ở một trạm trung chuyển.
Trời âm u, hòa hợp với sự mệt mỏi suốt đoạn đường đi bộ của mọi người. Lãnh Tử Tình cùng mọi người đứng ở trạm chờ xe đợi xe buýt trung chuyển.
Hướng dẫn viên Mộng lúc bắt đầu còn có vẻ nắm chắc, nhưng đợi một lát sau vẫn chưa có xe, liền có chút sốt ruột! Cô ta lo lắng đứng trước bảng tra cứu xem tuyến đường, lại hỏi han một vài nhân viên đang làm việc.
Dường như có vấn đề gì, vì thế cô ta liền bảo Lâm Địch Phi và mọi người ở lại đợi, cô ta phải quay lại sảnh chờ để hỏi một chút.
Chờ đợi như vậy thật là nhàm chán. Doãn Thiến và bạn mới là Lãnh Tử Tình đứng cùng nhau, cô ta khua chân múa tay, thuận miệng hỏi: "Tử Tình, sao cô không mang theo hành lý? Có phải là vội quá, không kịp chuẩn bị không?"
Lãnh Tử Tình xấu hổ cười: "Ừ." Không phủ nhận, cũng không giải thích. Cô cũng không muốn để mọi người biết quan hệ giữa cô và Lôi Tuấn Vũ. Chuyện đó thật xấu hổ nha!
Vụng trộm liếc Lôi Tuấn Vũ, lại vừa lúc gặp phải ánh mắt hắn đang nhìn, sợ đến mức cuống quýt xoay người, giả vờ quan sát bảng chỉ dẫn của trạm chờ xe.
Chỉ chốc lát sau, có mấy người đàn ông túm tụm lại, hút thuốc, trong đó có Lôi Tuấn Vũ. Nhìn thấy hắn có việc để làm, Lãnh Tử Tình cũng nhân cơ hội để quan sát mọi người.
Hồ đẹp trai hiển nhiên rõ ràng rất để ý Tô thon thả, luôn không rời bên cạnh cô ta, cùng với An Lạc Nhi ba người cười nói. Anh ta tựa hồ có năng khiếu biểu diễn, luôn chọc cho hai người kia cười vui vẻ. Còn Tô thon thả thì vô cùng biết phát huy ưu thế của mình, mỗi lúc cười đều chớp chớp hàng mi dài, nhìn bốn phía xung quanh, lúc thì liếc Văn Quang Nhiễm, lúc thì liếc Lôi Tuấn Vũ.
So với mấy người đàn ông bên cạnh, hai người đàn ông đẹp trai nhiều tiền kia dường như đối với cô ta càng có sức hấp dẫn hơn. Lãnh Tử Tình không khỏi lắc đầu, chà! Làm một người đứng ngoài quan sát thật là quá mệt mỏi! Vừa phải xem kịch vừa phải bình luận kịch, thật là không cam tâm tình nguyện!
Thợ trang điểm tóc Trang Ngạo Nhiên buộc tóc đuôi ngựa, tuy có mái tóc dài, nhưng lại chẳng có chút nữ tính nào, lại làm cho người ta có cảm giác thô tục. Anh ta dường như không cười không nói, chỉ đứng ở một bên ngắm cảnh vật xung quanh. Nói là cảnh vật, nhưng thật ra không có cây cối, phong cảnh gì, hai bên đều là đường cái bị vách tường bao vây, thực ra chẳng biết anh ta đang nhìn cái gì.
Huấn luyện viên thể hình Khang Huy cách bọn họ khá xa, dường như đang tập động tác gì đó. Không tùy tiện như Doãn Thiến, động tác của cánh tay và mắt cá chân đều thật chuyên nghiệp. Anh ta mặc một bộ quần áo rộng rãi điển hình, không biết từ khi nào đã cởi bỏ áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo phông ngắn tay, cơ thể vô cùng rắn chắc. Nhưng trong mắt Lãnh Tử Tình xem ra vẫn có cảm giác mát mẻ, thời tiết như vậy, mặc áo ngắn tay, anh ta thật khỏe mạnh khác người!
Phương Khiết và bác sỹ Thời Kính Nhiên ngồi ở ghế dài nói chuyện. Còn có Lâm Địch Phi, Văn Quang Nhiễm và Lôi Tuấn Vũ, đứng ở một chỗ hút thuốc.
Nhìn một vòng, Lãnh Tử Tình vẫn nghi ngờ có một ánh nhìn đang thiêu đốt hai má của cô, lén nhìn sang lại không thấy Lôi Tuấn Vũ đang nhìn mình. Khiếp thật! Xe thế nào mà vẫn chưa đến? ! Lại nhìn, chính cô lại sốt ruột rồi!






Ngày 30 tháng 1 -Giải trừ phiền toái
Đợi chừng nửa giờ, không thấy bóng dáng của hướng dẫn viên Mộng.
An Lạc Nhi không ngừng nhìn cửa thang máy, không kiên nhẫn nói: "Ai da, sao vẫn chưa đến nhỉ?"
Tô thon thả lại chanh chua nói: "Cô ta không phải là hướng dẫn viên du lịch sao? Chờ đợi như thế này, khi nào chúng ta mới đến nơi được?"
Hồ đẹp trai vừa thấy Tô thon thả mất hứng, lập tức cười hì hì an ủi: "Tô tỷ, cô đừng có sốt ruột! Cô hướng dẫn viên du lịch kia phỏng chừng vẫn còn non kém, có tôi bên cạnh, cô còn thấy cô đơn sao?"
Lôi Tuấn Vũ ngước mắt nhìn cửa thang máy, hướng dẫn viên Mộng đứng ở bên trên thở hổn hển gọi mọi người.
"Ông trời ơi! Có lầm hay không vậy? !" Tô thon thả tức giận dậm mạnh chân, chân của cô ta đau quá!
Tiếng va ly tiếp xúc với mặt đất nghe rầm rập, bọn họ một đoàn 12 người lại kéo va ly quay lại đường cũ.
Hướng dẫn viên Mộng liên tục xin lỗi mọi người, đến trước mặt Lâm Địch Phi và Văn Quang Nhiễm, giải thích một hồi.
Lâm Địch Phi chỉ thản nhiên cười, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Hồ đẹp trai nhân đức không nhường ai, phụ trách kéo va ly cho Tô thon thả. Lại còn nghe thấy cô ta càu nhàu: "Thật là! Làm hướng dẫn viên du lịch mười năm mà còn có thể phạm sai lầm như vậy! Giờ lại muốn dẫn chúng ta đi đâu? ! Sẽ không nhầm nữa chứ? !"
Hồ đẹp trai gượng cười an ủi: "Tô t