Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344148

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4148 lượt.

” Hồ đẹp trai cách đó không xa lúc Tô Duệ ngã xuống nước hắn đã nhìn thấy. Lúc này, hắn liền khoa trương từ chỗ nước chỉ ngập đến bụng chân hắn mà bơi đến chỗ Tô Duệ. Nói là bơi, không bằng nói là bò thì đúng hơn…
“Á!” Tô Duệ ngã xuống nước, ra sức khua khoắng. Đã có kinh nghiệm của tối hôm qua, trong lòng cô ta vô cùng hoảng sợ!
Hồ đẹp trai nắm cánh tay Tô Duệ, từ phía sau ôm lấy cô ta. Miệng còn không ngừng an ủi: “Đừng sợ đừng sợ! Tô tỷ, tôi là Hồ đẹp trai, tôi tới cứu tỷ!”
Tô Duệ gắt gao ôm lấy cánh tay Hồ đẹp trai, sợ tới mức không ngừng run rẩy, cảm kích nói: “Cám ơn, cám ơn cậu, làm tôi sợ muốn chết! Làm tôi sợ muốn chết!”
Hồ đẹp trai sốt sắng ôm lấy Tô Duệ, còn không ngừng giúp cô ta vuốt lại tóc.
Một lúc lâu sau, Tô Duệ phát hiện chân mình vẫn ở dưới nước, mà mực nước chẳng qua cũng chỉ ở ngay dưới đầu gối mình, chỉ cao đến bụng chân. Còn Hồ đẹp trai, cánh tay gầy gò vắt ngang trước ngực mình, không chút kiêng dè mà ôm lấy nơi đẫy đà của cô ta.
“Tiểu tử thối! Bỏ tay cậu ra!” Tô thon thả tức giận kêu lớn, hất cánh tay Hồ đẹp trai ra.
Tô thon thả chỉ vào mũi hắn mà mắng: “Tiểu tử thối! Cố tình sàm sỡ tôi phải không?! Nước nông như vậy còn cần cậu đến cứu sao?!”
“Ha ha, không việc gì, chỉ là va một cái thôi mà.” Lãnh Tử Tình ngượng ngùng cười cười. Có ai ngốc nghếch như cô lấy đầu mà chọi đá chứ?! Ha ha!
Thời Kính Nhiên cũng không khỏi bật cười: “Không sao là tốt rồi! Có điều đầu của em cũng thật là cứng! Nhìn xem! Va vào đá thành một cái lỗ lớn rồi này!”
Lãnh Tử Tình kinh ngạc nhìn về vách núi bên cạnh mình, quả nhiên, chỗ cô vừa mới va phải có một cái lỗ lớn. Có điều, đương nhiên là không phải do cô va phải, mà là do nước biển lâu ngày xói mòn mà hình thành!
“Ha ha ha!” Lãnh Tử Tình bị chọc đến cười phá lên. Thời Kính Nhiên cũng cười.
Lôi Tuấn Vũ ra sức đuổi theo tới nơi nhìn thấy cảnh tượng vui vẻ hòa hợp này, hai người gần đến nỗi dường như là đang ôm nhau. Lãnh Tử Tình còn cười đến hai má đỏ hồng! Lôi Tuấn Vũ quả thật là nổi trận lôi đình! Hai người bọn họ chạy đến đây để hẹn hò sao?!
“Tử Tình? Có chuyện gì vui nói cho anh nghe xem?!” Lôi Tuấn Vũ vọt đến trước mặt Lãnh Tử Tình, ngang ngạnh tách cô và Thời Kính Nhiên ra, dọa hai người giật nảy mình.
“Á? Vũ? Sao anh lại tới đây?” Lãnh Tử Tình kinh ngạc nói.
“Sao nào? Anh không nên tới sao?” Ngữ khí Lôi Tuấn Vũ tràn đầy giễu cợt.
“Không có, không phải. Anh vừa nãy chẳng phải…” Lãnh Tử Tình nhớ lại vừa nãy, đột nhiên thấy hoa mắt, tay đang dựa vào vách núi trượt một cái, suýt nữa thì chìm xuống nước!
Mắt Lôi Tuấn Vũ nhíu lại, vội vàng đỡ vai cô, lo lắng hỏi: “Sao vậy? Khó chịu ở đâu?” Lúc này, hắn đã sớm quên mất chính mình vừa rồi vì sao lại tức giận!
“Ờ, không việc gì, chỉ là hơi váng đầu!” Lãnh Tử Tình mở mắt, lại nhìn thấy hai Lôi Tuấn Vũ đang lắc lư trước mắt. Lảo đảo một chút, vội vàng lấy tay chống lên vách núi.
“Váng đầu?” Sắc mặt Lôi Tuấn Vũ trở nên khó coi! “Ai cho em bơi xa như vậy! Đêm qua đã đủ mệt rồi, hôm nay lại bơi xa như vậy, em cho là em đang tham gia thi đấu bơi lội sao?”
Nói xong, hắn trợn trừng mắt nhìn Thời Kính Nhiên, nhất định là anh ta dụ dỗ vợ hắn! Người con gái đơn thuần như Lãnh Tử Tình, chính là quá lương thiện, nên mới có thể bị cái con sói già Thời Kính Nhiên dụ dỗ!
Thời Kính Nhiên khó lòng giãi bày, chỉ đành khẩn trương nhìn Lãnh Tử Tình. Đột nhiên, anh ta nghĩ ra vừa nãy Lãnh Tử Tình bị va vào vách núi, liền nói: “Tử Tình liệu có phải là do vừa nãy va đầu vào vách núi.”
“Cái gì? Anh để Tử Tình va đầu vào vách núi hả?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nâng cao âm lượng…






Ngày 3 tháng 2: Hôn mê
“Cái gì? Anh để Tử Tình va đầu vào vách núi hả?” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nâng cao âm lượng…
“Không có việc gì anh mang Tử Tình đến đây là định làm gì? Anh nói đi, anh muốn gì?!”
Thấy ánh mắt nóng nảy của Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình vội vàng nói: “Không liên quan đến bác sỹ Thời! Là tự em muốn bơi xa như vậy. Vũ, em váng đầu quá!” Lãnh Tử Tình đột nhiên phát hiện đầu mình choáng váng vô cùng, toàn bộ tay chân đều mất hết sức lực. Vốn còn muốn nói đỡ cho Thời Kính Nhiên mấy câu, nhưng hiện tại thật sự là có chút lực bất tòng tâm!
“Gắng chịu đựng, Tử Tình, anh đưa em trở về.” Lôi Tuấn Vũ lo lắng nhìn xung quanh, hy vọng có thể nhìn thấy một chiếc du thuyền nào đó. Nhưng chỗ này là khu bơi lội, căn bản là không có du thuyền, mà người yêu thích bơi lội cũng rất ít khi bơi xa như vậy.
Thời Kính Nhiên cũng lo lắng. Anh ta vội đề nghị: “Lôi tổng, hay là tôi bơi trở lại trước để gọi người, hai người cứ đợi ở đây một lát! Tôi phỏng chừng không đến 15 phút có thể quay lại!”
“Tôi chỉ chờ anh 15 phút!” Lôi Tuấn Vũ lạnh lùng nói.
Chỉ thấy Thời Kính Nhiên gật mạnh đầu, lập tức nhoài người vào trong nước, chốc lát đã bơi xa hơn mười mét.
Lôi Tuấn Vũ vội vàng ôm Lãnh Tử Tình vào trong ngực, một bàn tay chống lên vách núi.
“Đều là tại anh! Đầu em lại bắt đầu đau rồi!” Lãnh Tử Tình day day huyệ