Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4151 lượt.
t thái dương, trách móc.
“Được được được. Anh nghe lời. Bà xã, chỉ cần em khỏe lại, em nói cái gì anh cũng nghe em hết!” Lôi Tuấn Vũ hiện tại thật bội phục chính mình, hắn bây giờ nói như vậy một chút cũng không cảm thấy ngượng ngùng, nếu là trước kia, hắn chỉ sợ là sẽ vì mấy câu nói này mà thấy buồn nôn.
Lãnh Tử Tình không nói gì, nhưng trong lòng lại dâng lên niềm hạnh phúc. Hắn thật sự rất cưng chiều mình. Mình và Thời Kính Nhiên hai người đơn độc ở đây, hắn chẳng những không truy cứu nữa, vẫn quan tâm đến sức khỏe mình như vậy. Ha ha, vị phu quân này, tìm đâu ra đây?!
“Vũ, có thể nói những chuyện về cuộc sống chung của chúng ta không. Em muốn nghe.” Lãnh Tử Tình cảm thấy đầu vô cùng choáng váng, muốn tập trung tinh thần cũng rất khó. Nhưng cô sợ Lôi Tuấn Vũ lo lắng, nên muốn để hắn nói nhiều một chút, rời đi sự chú ý của hắn.
“Muốn biết cái gì? Chúng ta kết hôn mới được một tháng. Em liền gặp tai nạn xe.” Đầu Lôi Tuấn Vũ đanh quay vòng vòng, thực ra, hắn hiện tại rất lo lắng, bởi vì trong ấn tượng của hắn hình như không có nhiều lắm những hình ảnh về cuộc sống chung của bọn họ.
“Ví như, em làm công việc gì?” Lãnh Tử Tình cố gắng hỏi.
“Ờ, em à!” Lôi Tuấn Vũ nghĩ ngợi, cười nói, “Em là phu nhân chính thống! Anh sao có thể để vợ mình xuất đầu lộ diện ra bên ngoài chứ?!”
“Như vậy sao! Em cái gì cũng không làm ư! Vậy đồ ăn em nấu có ngon không?” Lãnh Tử Tình hơi thở có chút hỗn loạn, nhưng cô vẫn gắng sức trò chuyện với Lôi Tuấn Vũ.
“Ờ, đồ ăn hả! Đương nhiên là ngon rồi!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên nghĩ đến những món ăn Lãnh Tử Tình đã nấu cho Cổ Dương ăn, là những món gì nhỉ? Chính mình sao cái gì cũng không nghĩ ra! Quên đi, tùy tiện nói vài món vậy! “Ờ, những món em nấu đều rất ngon! Mỗi tối anh đều về nhà đúng giờ để ăn những món em nấu! Hình như là cá kho Sơn Ngư, cánh gà khoai môn, cà tím nấu cá, cá tuyết Boston…”
Lôi Tuấn Vũ nói một hơi mười mấy món ăn, đều là những món hắn đã từng ăn ở nhà hàng! Ngay cả hắn cũng phải bội phục chính mình vì sao có thể nhớ được nhiều tên món ăn như vậy! Dù sao Lãnh Tử Tình cũng đang mất trí nhớ, khi nào khôi phục lại, giải thích với cô sau vậy!
“Tử Tình, em có lạnh không?” Lôi Tuấn Vũ hôn lên trán Lãnh Tử Tình, phát hiện mặt của cô lạnh như băng.
“Tử Tình? Tử Tình?” Lôi Tuấn Vũ lập tức hoảng hốt, Lãnh Tử Tình đã bị hôn mê rồi!
“Tử Tình, em tỉnh lại đi! Tử Tình, em làm sao vậy?” Lôi Tuấn Vũ ra sức vỗ vào mặt Lãnh Tử Tình, để cô tỉnh lại.
Quả nhiên, sau khi vỗ hai cái, Lãnh Tử Tình khôi phục lại chút ý thức, cô thì thào nói: “Vũ, em váng đầu quá, rất muốn ngủ!”
“Đừng ngủ! Tử Tình, tuyệt đối không được ngủ! Thời Kính Nhiên lập tức sẽ đến ngay thôi!” Lôi Tuấn Vũ lo lắng nhìn về phía bờ, liền phát hiện một chiếc ca nô đang tiến về phía bọn họ. Hắn vui mừng kêu lên: “Tử Tình, mau lên! Mau nhìn! Ca nô! Là Thời Kính Nhiên, anh ta đến rồi! Anh ta đến rồi! Gắng chịu đựng! Anh ta đến rồi!”
Ngày 4 tháng 2: Dịu dàng
Lãnh Tử Tình không biết mình trở về như thế nào, dù sao khi cô tỉnh lại cũng đã là lúc chạng vạng của ngày hôm sau. Cô không biết mình đang ở nơi nào, nhưng căn phòng này hình như rất quen thuộc, không nghĩ ra là đang ở đâu.
“Phu nhân, phu nhân, người tỉnh rồi? Lôi tổng! Phu nhân tỉnh rồi!” Đang nói là một người phụ nữ tầm thước, ước chừng hơn ba mươi tuổi, tướng mạo hiền lành.
Cửa bị đẩy mạnh ra, Lôi Tuấn Vũ lao vào. Bộ dạng của hắn có chút lo lắng, đầu tóc rối bù, quần áo trên người cũng không gọn gàng lắm, giống như đã trải qua cả một buổi tối không có tắm rửa vậy.
“Sao anh lại thành cái bộ dạng này?” Lãnh Tử Tình hỏi, lại phát hiện giọng mình khàn đặc như một cái loa rè vậy.
“Đừng nói nữa. Thư ký Lý, rót nước cho phu nhân!” Lôi Tuấn Vũ kích động dặn dò, “Tử Tình, đầu còn đau không? Còn thấy choáng váng không?”
Giọng của hắn cũng không tốt hơn gì, cũng khàn đặc như vậy. Nếu Lãnh Tử Tình biết ngày hôm qua hắn đã gào thét như phát điên không biết bao nhiêu lần, thì cô sẽ không thấy kỳ lạ.
Lãnh Tử Tình nhẹ nhàng lắc đầu, kinh ngạc nhìn quanh phòng, hỏi: “Đây là nơi nào?”
“Là nhà anh.” Lôi Tuấn Vũ lập tức trả lời, nhưng lại dừng lại, hắn vội vàng nhận lấy chén nước từ tay thư ký Lý, sửa lời, “Ừm, anh nói là nhà chúng ta!”
“Không có không có, chỉ là quá cảm động! Vũ, anh không cần tốt với em như vậy!” Lãnh Tử Tình xúc động nói.
Lôi Tuấn Vũ lúc này mới yên lòng, cười khổ, sau đó tiếp tục đút cháo. Nếu một ngày nào đó, Lãnh Tử Tình khôi phục trí nhớ, cô còn có thể cho là như vậy không?!
“Được rồi, không ăn nữa! Vũ, anh nghỉ một lát đi!” Lãnh Tử Tình ngượng ngùng nói.
Ánh mắt dịu dàng của Lôi Tuấn Vũ xem xét cô, đặt bát sang một bên. Sau đó nâng cô dậy, dựa vào người hắn.
“Tử Tình?”
“Hả?”
“Về sau đừng làm như vậy nữa, được không? Anh sẽ điên mất.” Lôi Tuấn Vũ tự giễu. Hắn thật sự là sợ hãi! Giây phút nhìn thấy Lãnh Tử Tình ngất đi, hắn đã mất hết lý trí. Bị đưa đến bệnh viện ở Vịnh Hạ Long, làm kiểm tra, truyền nước,