Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4146 lượt.
ã mắc bệnh trầm cảm rồi!
Lôi Tuấn Vũ vừa nghe liền lo lắng: “Mẹ! Mẹ xem có phải là nên đợi Lãnh Tử Tình khỏe hơn một chút rồi hãy trở về? Bác sỹ nói cô ấy mấy ngày này tốt nhất là không nên đi lại!”
Lôi Tuấn Vũ không tiếc nói dối sự tình. Hắn cũng không yên tâm để Lãnh Tử Tình rời đi như vậy.
“Con câm miệng! Mới kết hôn hơn một tháng, con xem con chăm sóc con dâu ta thành cái dạng gì! Để Tử Tình về nhà mẹ đẻ ở vài ngày có gì là sai?!” Lôi Đình đột nhiên quát lớn, khiến mọi người giật nảy mình.
Lôi Đình nhìn thấy Lãnh Tử Tình và ông bà thông gia có chút run rẩy, vội vàng hạ giọng nói: “Ấy, làm mọi người sợ rồi. Tử Tình à, con cứ về nhà ông bà thông gia ở vài ngày, để mẹ con chăm sóc thật tốt, chờ an dưỡng khỏe rồi trở về. Có gì ủy khuất, con hãy nói với mẹ con. Đúng rồi, bà nó à, bà cũng đi cùng đi, trở về nói cho tôi biết, tiểu tử này đã làm ra cái chuyện tốt gì, tôi sẽ dạy dỗ cái thằng tiểu tử thối này một trận!”
Lôi Tuấn Vũ bị quở trách đến mức chỉ biết trợn mắt, ra sức giải thích: “Ba à! Ba nói gì vậy?! Sức khỏe Tử Tình hiện giờ làm sao có thể đi lại như vậy!”
Tiêu Duệ vừa nhìn thấy bộ dạng Lôi Tuấn Vũ sốt ruột không giống như đang giả vờ, mà cũng rất buồn bực. Bộ dạng giả vờ thường ngày của tiểu tử này, bà nhìn liền thấy buồn nôn, sao hôm nay lại cảm thấy là lạ.
“Được rồi, ông nó à! Ông nói ít đi một chút! Tử Tình nha, quả thật là cần chăm sóc, chi bằng, Hân Di à, hai chúng ta cùng ở lại đây chăm sóc Tử Tình. Như vậy cũng đỡ cho Tử Tình phải vất vả đi lại.” Tiêu Duệ vẫn là đứng về phía con trai mình, nhìn dáng vẻ của tiểu tử kia, bà thật đúng là tò mò, muốn ở lại tìm hiểu cho đến cùng.
“Tôi thấy như vậy là tốt nhất! Tử Tình, con mau nằm xuống nghỉ ngơi, có gì đợi nghỉ ngơi cho khỏe chúng ta nói sau.” Mạnh Hân Di vội vàng đỡ Tử Tình nằm xuống.
“Được rồi được rồi, chúng ta đi ra ngoài đi! Để Tử Tình nghỉ ngơi cho tốt! Có Hân Di ở lại chăm sóc, chúng ta đi ra ngoài thôi!” Tiêu Duệ tiếp lời.
Lôi Tuấn Vũ nhìn chằm chằm Lãnh Tử Tình đang nằm trên giường, khóe mắt cô vẫn còn nước mắt chưa khô. Hắn muốn tiến đến nói mấy câu, nhưng lại bị Tô Duệ cưỡng ép kéo ra ngoài!
Xuống dưới lầu, Lôi Tuấn Vũ mới phát hiện trong phòng khách hóa ra còn có khách. Ba ông anh trai của Lãnh Tử Tình không thiếu một người nhất loạt ngồi ở sô pha, trừng trừng nhìn hắn…
Ngày 4 tháng 2: “Quần nho”
[“Quần nho”: Một đám nhà nho'>
Xuống dưới lầu, Lôi Tuấn Vũ mới phát hiện trong phòng khách hóa ra còn có khách. Ba ông anh trai của Lãnh Tử Tình không thiếu một người nhất loạt ngồi ở sô pha, trừng trừng nhìn hắn…
Lãnh Tử Hiên, Lãnh Tử Minh, Lãnh Tử Dương, ngoại hình giống nhau, ánh mắt giống nhau, đẹp trai giống nhau, nhưng cũng là tức giận giống nhau…
“Chà, khó có lúc rảnh rỗi như vậy? Công ty các anh đều đóng cửa hết rồi sao?”
“Anh đang lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử đó!” Lôi Tuấn Vũ cười nhạo. Hắn vốn lười trả lời. Hai ngày này, hắn cũng đủ mệt rồi. Nhưng cũng may cho mấy ông anh vợ, anh vợ từ xa đến là khách, cũng không thể không đáp lễ được.
Hơn nữa, còn có bốn vị giám sát đang canh chừng ở đó, cũng phải để cho họ chút thể diện chứ.
“Được rồi, quay lại chuyện chính! Vũ, nghe nói hai người đang ở giữa biển ở Vịnh Hạ Long thì Lãnh Tử Tình bị ngất đi có phải không?” Lãnh Tử Hiên hỏi.
“Cái gì? Tử Tình bị ngất?” Lãnh Tử Minh cả kinh, “Sao có thể?! Kỹ thuật bơi của Tử Tình có thể coi là hạng nhất! Nếu em ấy muốn, giành danh hiệu quán quân Olympic cũng có thể ấy chứ! Sao lại có thể bị ngất chứ?!”
Lãnh Tử Dương cũng trở nên sốt ruột. Anh ta cùng Lãnh Tử Minh đều là nhận được điện thoại của mẹ là chạy đến ngay, đã kịp hỏi là xảy ra chuyện gì đâu! Lúc vừa mới đến, nghe đại ca nói qua một chút. Không ngờ lại là ở giữa biển, còn ngất đi nữa?
Lôi Tuấn Vũ vừa nghe trong đầu liền thấy hoảng, cái người này tin tức cũng thật là chuẩn xác. Nếu không phải là chính hắn đã trải qua, hắn thật sự cho rằng Lãnh Tử Hiên cũng đã ở đó!
“Đúng!” Trả lời thành thật.
“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Lãnh Tử Hiên hỏi tiếp.
“Không phải là cái gì anh cũng biết sao? Còn phải hỏi?” Lôi Tuấn Vũ bày ra dáng vẻ bất cần, xem anh làm gì được tôi.
“Cái thằng này…” Lãnh Tử Hiên lao tới túm ngực áo Lôi Tuấn Vũ, thân thể cường tráng áp sát mặt hắn.
Lôi Tuấn Vũ trong nháy mắt cảm thấy Lãnh Tử Hiên và Lãnh Tử Tình thật sự có chút giống nhau, nhất là cặp mắt kia. Nhưng trong mắt Lãnh Tử Hiên lúc này tuyệt đối không phải là ánh mắt dịu dàng.
“Buông ra! Anh cảm thấy tôi sẽ cho phép anh đánh nhau ở nhà tôi sao?” Lôi Tuấn Vũ từ đôi môi mỏng phun ra mấy câu.
“Cậu tốt nhất nói cho rõ ràng!” Lãnh Tử Hiên buông cổ áo hắn ra, thu lại lửa giận. Anh ta gần đây rất dễ nổi nóng, nhất định là bị cái người phụ nữ kia ép! Anh ta nói không phải ai khác, chính là cô gái nhỏ Mộng Thi!
“Cô ấy chẳng qua là bơi mệt rồi, sau đó thể lực cạn kiệt, ngất đi. Thế nào? Anh bơi 300 mét, không cần nghỉ ngơi sao?” Lôi Tuấn Vũ không phải là sợ anh ta đ