XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4036 lượt.

ra, cánh tay trong chăn nhanh chóng sửa sang lại quần áo của mình, chỉ sợ chỗ nào bị lộ ra ngoài.
Lôi Tuấn Vũ không nói gì, cũng không hỏi vì sao! Nếu lúc này mình còn hỏi, thì chẳng phải là quá tự kiêu sao?
Đột nhiên, cánh tay trái của Lãnh Tử Tình lại co giật một chút!
Lôi Tuấn Vũ vội vàng dịch chuyển, hỏi: “Sao vậy? Có phải bị tê không?”
Lãnh Tử Tình nhíu chặt mày, khuôn mặt nhăn nhó, cô đã tê dại rất lâu rồi! Chỉ là không muốn quấy rầy giấc ngủ của hắn, không hề cử động mà thôi.
Lôi Tuấn Vũ lập tức đứng dậy, nắm lấy cánh tay của cô bắt đầu mát xa.
“Á! Đau quá!” Lãnh Tử Tình không khỏi kêu lên, hắn động một chút, cánh tay của cô như chạm phải điện, càng run rẩy mạnh. Từng dòng điện truyền thẳng đến tim cô…
“Ngốc!” Lôi Tuấn Vũ không khỏi cau mày mắng.
Lãnh Tử Tình đau đến nhe răng trợn mắt, nghe thấy một tiếng ngốc của hắn, đột nhiên dấy lên nỗi buồn, cộng với đau đớn nơi cánh tay, hốc mắt của cô lập tức liền ươn ướt! Đúng vậy, cô thật ngốc, nếu không sao có thể bị cái tên “Thiên đạo thù cần” kia lừa một hồi chứ?! Còn suýt nữa…
Đang chìm đắm với suy nghĩ trong đầu, bỗng nhiên Lôi Tuấn Vũ vén ống tay áo của cô lên, định xoa bóp trực tiếp lên làn da của cô, lộ ra vết bầm rõ ràng trên cổ tay cô, giống như một chiếc vòng đeo tay, càng không cần nhắc đến những dấu hôn màu tím nhạt trên cánh tay!
Không khí trong nháy mắt như đông cứng lại!






Ngày 5 tháng 4: Cảm giác yêu đương
Đang chìm đắm với suy nghĩ trong đầu, bỗng nhiên Lôi Tuấn Vũ vén ống tay áo của cô lên, định xoa bóp trực tiếp lên làn da của cô, lộ ra vết bầm rõ ràng trên cổ tay cô, giống như một chiếc vòng đeo tay, càng không cần nhắc đến những dấu hôn màu tím nhạt trên cánh tay!
Không khí trong nháy mắt như đông cứng lại!
……
Lãnh Tử Tình dường như kinh hãi giấu cánh tay mình ra sau, đôi mắt hoảng sợ bối rối nhìn Lôi Tuấn Vũ.
Buổi chiều, Lôi Tuấn Vũ thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, dường như là có chuyện gì vậy. Lãnh Tử Tình liền thân thiết hỏi han: “Tuấn Vũ, có chuyện gì phải không?”
Lôi Tuấn Vũ gật gật đầu, nói: “Vốn đã hứa ở cùng em cả ngày, e là phải nuốt lời rồi! Buổi tối anh hẹn cả nhà Sean ăn cơm. Em… có muốn đi cùng không?”
Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu, biết điều nói: “Thôi khỏi! Mau đi đi, đừng để người ta phải chờ lâu!”
Lôi Tuấn Vũ vẫn ngồi ở đó không nhúc nhích, dường như đang suy tư điều gì.
“Sao vậy? Mau đi đi! Anh ở cùng em một quãng thời gian dài như vậy, em thật sự rất thỏa mãn rồi! Công việc là quan trọng, mau đi đi!” Lãnh Tử Tình giục. Kỳ thật, trong lòng cô rất mâu thuẫn, không muốn để hắn đi, nhưng lại không thể không để hắn đi.
“Vậy… anh đi nhé?”
“Anh từ bao giờ lại để ý đến ý kiến của em như vậy?” Lãnh Tử Tình cười nói.
“Xưa nay vẫn vậy mà.” Lôi Tuấn Vũ chân thành nói.
Lãnh Tử Tình lấy áo khoác cho hắn, lần đầu tiên giúp hắn sửa sang trang phục, giúp hắn cài khuy, thật giống như phải tiễn chồng đi xa, trong lòng còn lưu luyến không rời.
Lôi Tuấn Vũ không khỏi có chút xúc động. Hắn đột nhiên ôm lấy cô, đặt đôi môi nóng bỏng như lửa lên môi cô…
Sau một lúc lâu, hơi thở của hai người đều có chút rối loạn.
Lôi Tuấn Vũ chậm rãi buông cô ra, nhẹ giọng nói: “Mặc quần áo vào, đi cùng anh!”
“Em?” Trong mắt Lãnh Tử Tình hiện lên một tia kinh ngạc.
“Đừng có em em nữa! Một khắc anh cũng không muốn để em rời xa khỏi người anh!” Lôi Tuấn Vũ cười đến xấu xa.
Lãnh Tử Tình đỏ mặt, cúi đầu, nghịch ngợm góc áo hắn, không nói lời nào.
Lôi Tuấn Vũ nhẹ nhàng hôn vành tai cô, vừa lòng nhìn thấy người trước mặt khẽ run lên, dịu dàng nói: “Chỉ ăn một bữa cơm, sẽ không lâu đâu. Em chỉ cần ngồi bên cạnh anh, để anh nắm tay em là được.”
“Em…” Lãnh Tử Tình đột nhiên nghĩ đến những vết bầm trên cổ và cánh tay mình, nếu muốn đi dự tiệc, thì phải chú ý ăn mặc, cô có quần áo nào có thể che đi những vết này không? Trong đầu bắt đầu xoay tròn hết tốc độ như một cái máy.
“Được rồi, em còn do dự nữa, anh sẽ không đi!” Lôi Tuấn Vũ nghiêm mặt, lại nói ra một lời trẻ con như vậy.
Lãnh Tử Tình có chút dở khóc dở cười. Hắn đi làm việc, cô bám theo để làm gì?! “Anh đừng có như trẻ con thế! Em ở nhà chờ anh, chẳng phải chỉ có hai ba tiếng đồng hồ thôi sao?”
“Thư ký Tử Dạ!” Sắc mặt Lôi Tuấn Vũ ác liệt, rất có uy, “Cùng tổng tài đi dự tiệc với khách hàng, đây là công việc cơ bản nhất. Em đang cự tuyệt hả?”
Nhìn điệu bộ của hắn, đúng là ra dáng lãnh đạo! Lãnh Tử Tình bật cười một tiếng, nắm tay thành đấm đánh lên vai hắn. Miễn cưỡng đi lên phòng ngủ.
Thật lâu sau mới đi ra, đập vào mắt Lôi Tuấn Vũ là hình ảnh Lãnh Tử Tình đã thay quần áo, là một chiếc áo bó cao cổ, phần ngực thiết kế ren mỏng, rất gợi cảm. Khiến cả người cô trở nên quyến rũ! Mà vẻ mặt xấu hổ sợ sệt của cô càng khiến người nhìn không nhịn được muốn che chở.
Kỳ thật, Lãnh Tử Tình đã đảo lộn hết cả tủ quần áo lên! Áo cổ tròn thì có, chỉ có điều không có cái khăn nào có thể hoàn hảo che đi những dấu hôn kia. Chỉ có bộ quần áo này, coi n