The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344042

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4042 lượt.

ức cười lạnh một tiếng, sau đó hắn dường như không coi lời cô nói là trở ngại, nơi cứng rắn kia tìm được đường vào, đang định tiến vào…
Mất hết can đảm, tuyệt vọng cùng cực, Lãnh Tử Tình điên cuồng kêu khóc: “Cầu xin anh tha cho tôi! Tuấn Vũ– cứu em! Cứu con của chúng ta! Cứu em! Tuấn Vũ–Mau đến cứu em! Mau đến cứu con của chúng ta!”
Trong lúc sợ hãi không biết đã kêu bao lâu.
Người đàn ông trên người đột nhiên dừng lại, Lãnh Tử Tình kinh ngạc phát hiện chính mình bị phơi bày ở nơi đó, tiếp đó bàn tay kia bắt đầu sờ đến mặt cô, cổ cô, từng chỗ trên người cô, cô cắn chặt răng run rẩy, sợ tới mức nín thở không dám phát ra tiếng.
Tiếp đó, giống như kỳ tích, cô phát hiện Thiên đạo thù cần tự tay mặc áo cho cô, sau đó cởi dây trói trên chân cô, mặc quần cho cô.
Lắng nghe động tĩnh trong phòng, Lãnh Tử Tình phát hiện người đàn ông này hình như đang nhìn mình chằm chằm, sau đó môi của cô liền bị hắn mạnh mẽ hôn lên!
Lãnh Tử Tình còn không kịp kêu, đầu lưỡi mạnh mẽ đã tiến vào trong miệng cô, cô cắn mạnh, đối phương vội rút lại, kêu khẽ một tiếng, rời khỏi môi cô.
Lãnh Tử Tình mím chặt miệng, môi vẫn còn run rẩy.
Thời gian dường như dừng lại, tim Lãnh Tử Tình đập mạnh chuẩn bị nghênh đón sự trừng phạt của Thiên đạo thù cần, nỗi sợ hãi lại một lần nữa bao trùm toàn thân cô. Lúc này, da thịt trên người cô vẫn còn đau đến chết, da thịt mỗi chỗ bị hắn cắn đều đang đau đớn.
Thật lâu sau, trong hoảng sợ phát hiện người đàn ông này cởi dây trói trên tay cô, tiếp đó, tháo bỏ băng bịt mắt của cô.
Vẻ mặt tiều tụy của Thiên đạo thù cần liền đập vào mắt, Lãnh Tử Tình bình tĩnh nhìn hắn thật lâu, “bốp” một bàn tay tát về phía hắn!
“Đồ khốn kiếp!” Không có kêu gào, bình tĩnh đón nhận.
Lời tác giả: Các tình yêu, xin lỗi, ngược nữ chính một chút, lấy đó để cảnh báo những người mê đắm trong ảo tưởng trống rỗng tán gẫu trên mạng, chớ để bị lừa!






Ngày 4 tháng 4: Em… nhớ anh!
Vẻ mặt tiều tụy của Thiên đạo thù cần liền đập vào mắt, Lãnh Tử Tình bình tĩnh nhìn hắn thật lâu, “bốp” một bàn tay tát về phía hắn!
“Đồ khốn kiếp!” Không có kêu gào, bình tĩnh đón nhận.
Mặt Thiên đạo thù cần bị nghiêng sang một bên, cúi đầu không nhìn Lãnh Tử Tình, hắn lấy hai tay ôm lấy mặt mình, nói: “Xin lỗi! Em đi đi!”
Lãnh Tử Tình giận dữ trừng mắt nhìn hắn, vớ lấy túi xách tông cửa đi ra.
Không biết mình đã về nhà như thế nào! Cô hoàn toàn không bắt xe, mà là đi như chạy suốt dọc đường! Hít thở vào trong phổi toàn là khí lạnh như băng, nhưng cô dường như cảm thấy vẫn chưa đủ lạnh, so với nỗi sợ hãi trong lòng cô, thì đâu có thấm gì!
Đối phương sửng sốt một lát, nói: “Hải Nam. Sao vậy? Nghe nói em hôm nay không đi làm, bị ốm hả?”
Nước mắt Lãnh Tử Tình lập tức trào ra! Giọng của hắn chưa bao giờ dịu dàng như vậy, mà cô lại chưa bao giờ lắng nghe kỹ giọng của hắn. Xưa nay đối với hắn đều là lời nói gay gắt, giống như hắn thiếu nợ cô cái gì vậy! Chính mình cố chấp cho rằng hắn đã chệch quỹ đạo, không nhìn đến lời giải thích của hắn, lạnh lùng và quật cường cực độ! Nhưng còn cô thì sao? Lúc này cô cũng đứng trước tình cảnh quẫn bách giống như vậy! Nếu Lôi Tuấn Vũ nhìn thấy cánh tay cô, nhìn thấy những dấu răng trên người cô, cô phải giải thích thế nào đây?! Phân tích theo logic của cô, cô hoàn toàn đã bị cường bạo! Nhưng, cô thật sự rất ấm ức, nghĩ đến mà sợ, vô cùng ân hận!
“Tuấn Vũ! Chừng nào anh mới có thể trở về?” Lãnh Tử Tình nước mắt ào ào tuôn rơi, nhỏ xuống mu bàn tay của mình, cô ra sức lau đi, lại tiếp tục rơi xuống.
“Phải hai ngày nữa, sao vậy? Giọng của em sao lại không đúng? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Ai bắt nạt em sao?” Lôi Tuấn Vũ thân thiết hỏi.
“Ô ô ô…” một tiếng, Lãnh Tử Tình liền khóc òa lên, nhưng đồng thời cô cũng lập tức bịt kín ống nghe! Không kìm được tiếng nức nở nghẹn ngào, cùng với đau khổ đè nén, khiến cho cô hô hấp khó khăn, chỉ đành không ngừng thở hổn hển, mới có thể giảm bớt sự căng tức trong lồng ngực.
Thật lâu sau, cô mới ngừng lại được, đưa điện thoại áp lên tai, nhưng bên trong lại truyền đến tiếng tút tút, đối phương đã sớm gác máy! Nước mắt Lãnh Tử Tình lại một lần nữa như nước vỡ bờ.
Không chút nghĩ ngợi, cô lại gọi vào di động của hắn, đối phương rất nhanh liền nghe máy: “Tử Tình? Sao vậy? Vừa rồi sao em lâu như vậy không nói gì?!”
“Tuấn Vũ, anh… có thể về ngay bây giờ được không! Em nhớ anh!” Lãnh Tử Tình hai mắt ngập nước hoàn toàn nhìn không rõ mọi vật, cô lúc này thật sự rất muốn tìm một người để dựa vào. Bất chấp rụt rè, cũng bất chấp lúc trước đủ loại bất mãn với hắn, trong lòng của cô người muốn gặp nhất chính là Lôi Tuấn Vũ!
“Sao đột nhiên lại nhớ anh? Đây thật không giống như lời em có thể nói! Có phải em đã xảy ra chuyện gì không?!” Đối phương không khỏi hồ nghi hỏi.
Lãnh Tử Tình vừa nghe câu hỏi như vậy, trong lòng liền vô cùng đau đớn, giống như miệng vết thương của mình bị xát đầy muối vậy! “Không không không! Không có! Chuyện gì cũng không xảy r