pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4040 lượt.

y mình chẳng khác nào một tên đao phủ!
“Sao vậy? Tử Tình? Gặp ác mộng phải không?” Lôi Tuấn Vũ dịu dàng đặt tay lên lưng Lãnh Tử Tình, nhẹ nhàng vỗ về cô. Muốn xua tan tất cả nỗi sợ hãi của cô!
Cái đầu nhỏ trước ngực vội vàng gật gật! Cố hết sức, dường như muốn chui vào trong người hắn!
“Ngoan! Đừng sợ, anh đã trở về!” Lôi Tuấn Vũ tiếp tục an ủi, trong lòng là áy náy hay là sợ hãi đã không thể định rõ! Nếu Lãnh Tử Tình biết cái người khởi xướng kia là chính hắn, thì liệu cô có còn tin cậy và không muốn rời xa hắn như thế này không?!
Khẳng định là sẽ không! Lôi Tuấn Vũ run sợ nghĩ. Hiện giờ nghĩ lại, hắn không khỏi muốn cắn đứt lưỡi mình! Chỉ một mực vì ham muốn của riêng mình, mà làm ra một “trò đùa” thật lớn với Lãnh Tử Tình! Sau khi làm xong, mới biết đây đâu phải là “trò đùa”, sợ rằng chính là liều mạng!
Lãnh Tử Tình khóc đã mệt mỏi, ở trong vòm ngực ấm áp của hắn cũng đã bình tĩnh hơn nhiều. Cô ôm chặt thắt lưng hắn, ngước mắt chỉ sợ hắn đột nhiên biến mất, đôi mắt sưng đỏ vì khóc đáng thương nhìn hắn, nói: “Sao anh đã trở về rồi? Không phải đang ở Hải Nam sao?”
Thanh âm thút thít còn chưa hồi phục, nghe thật đáng thương.
“Anh gấp gáp trở về trước! Sao vậy… Vì sao… đột nhiên lại nhớ anh?” Lôi Tuấn Vũ nhìn đáy mắt cô, trong giọng nói có chút chua xót, nhẹ đến mức dường như không ra tiếng.
Tim Lãnh Tử Tình đột nhiên thắt lại, cảm giác xé rách thổi quét toàn thân! Cô vội vàng cúi đầu nhìn quần áo của mình! Vẫn bọc kín mít! Cô lại nhìn vội vào gương đối diện, cổ cũng đã che kín, không có chút da thịt nào lộ ra ngoài!






Ngày 4 tháng 4: Cứ như vậy cho đến già.
“Anh gấp gáp trở về trước! Sao vậy… Vì sao… đột nhiên lại nhớ anh?” Lôi Tuấn Vũ nhìn đáy mắt cô, trong giọng nói có chút chua xót, nhẹ đến mức dường như không ra tiếng.
Tim Lãnh Tử Tình đột nhiên thắt lại, cảm giác xé rách thổi quét toàn thân! Cô vội vàng cúi đầu nhìn quần áo của mình! Vẫn bọc kín mít! Cô lại nhìn vội vào gương đối diện, cổ cũng đã che kín, không có chút da thịt nào lộ ra ngoài!
Cô trốn tránh tầm mắt, không dám nhìn Lôi Tuấn Vũ. Ấp úng nói: “Em… em… chỉ là đột nhiên thấy nhớ anh!”
Lôi Tuấn Vũ cong cong khóe miệng, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô, nói: “Anh đã về rồi, ngủ đi!”
Rõ ràng không hề phá bỏ đứa con của hắn, nhưng lại không nói với hắn! Rõ ràng trong lòng có hắn, nhưng lại giả bộ như hận hắn thấu xương! Để mặc hắn áp đặt tất cả hành vi ác liệt lên cô! Trong lòng cô rốt cuộc chứa đựng một thế giới như thế nào?
Lãnh Tử Tình à, anh phải yêu em như thế nào đây?!
Lôi Tuấn Vũ lúc này mới phát hiện, hắn kỳ thật hoàn toàn không biết yêu!
Sáng sớm Lãnh Tử Tình vừa tỉnh giấc, rành rành phát hiện Lôi Tuấn Vũ vẫn ngồi ở mép giường nhìn mình bằng cặp mắt vằn tia máu. Sợ tới mức toàn thân run rẩy, vội vàng nhìn lại mình trong gương. Phù! Một phen sợ bóng sợ gió! Chiếc áo co giãn cao cổ kia vẫn còn ở trên người!
Cô hoàn hồn nhìn Lôi Tuấn Vũ, có chút áy náy xen lẫn cảm kích nói: “Anh… cả đêm không ngủ?”
Lôi Tuấn Vũ cười cười, xoay người bò lên giường của cô, ôm cả người cô vào trong ngực: “Vợ yêu, tha thứ cho anh! Anh thật sự rất yêu em!”
Lòng Lãnh Tử Tình lại run rẩy! Nếu là trước kia, cô nghe thấy những lời này, sẽ châm chọc hắn đến mức nào! Chế giễu hắn bụng đói ăn quàng, gặp dịp thì chơi! Thế nhưng, lúc này nghe được, lại thấy cảm động biết bao! Điều cô muốn chẳng phải là một câu nói như vậy sao? Đến nay, đã thực sự nghe được từ chính miệng hắn nói ra! Cô lại có chút không dám tiếp nhận!
“Tuấn Vũ… em…” Lãnh Tử Tình nghẹn ngào. Hắn muốn cô tha thứ, vậy còn cô? Hắn có tha thứ cho cô không?
“Không vội! Anh sẽ không ép em. Để anh ngủ một giấc đã. Đêm qua bị em nắm quần áo, trông em cả đêm.” Lôi Tuấn Vũ vùi mặt vào vai cô, thì thầm.
Lãnh Tử Tình trong lòng ấm áp, thì ra là thế. Cô có chút cứng ngắc, chỉ sợ tay hắn lại tấn công thêm.
Nhưng hắn trong chốc lát đã ngủ ngay. Chỉ ôm lấy cô.
Lắng nghe hơi thở đều đều của hắn, thân thể Lãnh Tử Tình dần dần thả lỏng. Cúi đầu, nhìn ngũ quan góc cạnh rõ ràng của hắn, một bàn tay xoa lên tóc hắn. Hắn nằm bên cạnh mình, đầu áp vào bên người cô, ấm áp như vậy. Cô rất muốn cứ bị hắn ôm như vậy, cứ bị hắn áp sát như vậy, cho đến lúc già chết đi…
Mặt trời lên cao, Lãnh Tử Tình thấy Lôi Tuấn Vũ vẫn không có ý định tỉnh giấc, vậy còn mình thì sao? Cánh tay đã sớm không còn là của mình! Tê dại đến mức đau thấu tim. Không khỏi co duỗi một chút.
Lôi Tuấn Vũ trong lòng khẽ động đậy, từ từ duỗi chân tay, tay bất giác nắm chặt lại, cảm nhận được thân thể mềm mại ở trong lòng mình, khóe miệng khẽ cong lên.
Một đôi mắt gợi cảm nhìn về phía Lãnh Tử Tình: “Anh ngủ bao lâu rồi?”
“Hơn hai giờ? Hôm nay không đi làm sao?” Lãnh Tử Tình dịu dàng nói. Hắn trở về rồi, nỗi sợ hãi của cô dường như đã giảm đi rất nhiều.
“Hôm nay vốn là phải ở Hải Nam. Sao vậy? Không muốn anh ở nhà cùng em?” Tay Lôi Tuấn Vũ trượt xuống eo cô.
“Ách!” Lãnh Tử Tình cuống quýt chặn tay hắn lại, rút nó