Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4039 lượt.

a! Em chỉ là… chỉ là có chút nhớ anh!”
“Nếu anh đi công tác có thể đổi lấy nỗi nhớ nhung của em, thì anh tình nguyện ngày ngày đi công tác.” Lôi Tuấn Vũ thâm tình nói.
Nước mắt của Lãnh Tử Tình, như chuỗi hạt đứt dây! Khát vọng mãnh liệt không muốn rời xa lại một lần nữa bùng phát. “Anh ở chỗ nào ở Hải Nam, em đi tìm anh được không? Em bây giờ sẽ bay đi tìm anh có được không?”
Lôi Tuấn Vũ ngừng thật lâu, bình tĩnh nói: “Tử Tình? Em rốt cuộc là làm sao vậy? Anh ở đây bàn chuyện làm ăn, hai ngày nữa sẽ trở về! Em đến rất không tiện! Ngoan, hôm nay không thoải mái thì không cần đi làm! Anh đã để thư ký Lý tiếp quản công việc của em rồi! Có chuyện gì chờ anh về rồi nói!”
Nói xong, hắn liền gác điện thoại!
Lãnh Tử Tình nắm chặt di động trong tay, móng tay ngón trỏ bị răng cắn đến kêu tanh tách. Cô ngay cả hai ngày cũng không chờ được nữa!
Ngẩng đầu nhìn vào gương trước mặt, trên cánh tay và xương quai xanh lộ ra bên ngoài đều có vết hôn lớn nhỏ đủ loại, Lãnh Tử Tình liền như cả người lạc trong đám sâu bướm! Lập tức liền nhảy dựng lên, ra sức lau đi, nhưng lau thế nào cũng không lau hết! Cô liền nhảy xuống đất, mở tủ quần áo tìm kiếm một chút, cuối cùng tìm được một chiếc áo co giãn cao cổ, khoác lên người.
Nhìn mình trong gương, từ cổ trở xuống đều che kín mít! Rốt cuộc, cô không nhìn thấy những vết hôn kia nữa! Lừa mình dối người khóc thút thít trước gương, cắn chặt răng dáng vẻ đau đớn muốn bao nhiêu khó coi có bấy nhiêu khó coi!
Đến trưa mới ra khỏi phòng, nhìn thấy chị Ngô tò mò nhìn cô, Lãnh Tử Tình vội cúi đầu nhìn người mình, cho rằng chỗ nào đó chưa che kín, để lộ ra dấu vết.
Kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới, không có! Không có một chỗ nào lộ ra bên ngoài, lúc này mới yên tâm.
Đơn giản ăn mấy thìa cháo, Lãnh Tử Tình lại quay trở lại phòng.
Vừa định nằm xuống giường, lại nhìn thấy máy tính kia, cô vội vàng lấy vỏ gối bịt kín nó lại, để không nhìn thấy nó…






Ngày 4 tháng 4: Anh đã trở về.
Dịch: Benbobinhyen
Đơn giản ăn mấy thìa cháo, Lãnh Tử Tình lại quay trở lại phòng.
Vừa định nằm xuống giường, lại nhìn thấy máy tính kia, cô vội vàng lấy vỏ gối bịt kín nó lại, để không nhìn thấy nó…
Nhưng hình dáng vuông vắn của vỏ gối vẫn khiến cô vừa nhìn liền nhận ra đó là máy tính! Vì thế, cô lại vội vàng ôm lấy nó, nhét vào mặt trong cùng của tủ quần áo, đóng sầm cửa tủ lại! Lần này không nhìn thấy nữa chứ?! Trái tim đập dồn dập không ngừng lúc này mới dần dần yên ổn lại!
Tay đặt lên lông mày cô, nhẹ nhàng vuốt ve, nhưng nháy mắt lại nhíu chặt như cũ!
“Ah– đừng, cầu xin anh, đừng… Tuấn Vũ, cứu em– ” Lãnh Tử Tình kêu khóc, trong miệng nỉ non không rõ ràng.
Lôi Tuấn Vũ đau lòng nhìn cô, nhẹ nhàng thì thầm: “Anh là Tuấn Vũ, anh đến đây. Đừng sợ…”
Lãnh Tử Tình kêu “Á” một tiếng nhảy dựng lên, kinh hoàng mở mắt, hai tay ra sức đẩy người Lôi Tuấn Vũ. Giống như người trước mặt là ma quỷ vậy.
“Tử Tình! Đừng sợ, là anh! Là anh đây!” Lôi Tuấn Vũ đau lòng nắm lấy hai tay cô, yên lặng nhìn cô.
Lãnh Tử Tình hai mắt vô hồn, trống rỗng nhìn chằm chằm ảo giác kia, sợ hãi như gặp phải ma quỷ! Cô điên cuồng kêu lên: “Tránh ra! Anh tránh ra! Tuấn Vũ, mau tới cứu em! Cứu lấy của chúng ta…”
Hai mắt dần dần có tiêu cự, “Tuấn Vũ!” Tiếng kêu như từ trong tâm can phát ra, bổ nhào vào lòng hắn!
Bị động ôm lấy người trước mặt, động tác của Lôi Tuấn Vũ cứng ngắc. Hắn dường như nghe thấy một tiếng “Tuấn Vũ” kia lúc cô suýt chút nữa bị cường bạo mà càng trở nên rối loạn! Hóa ra, chính mình ở trong lòng cô vẫn là đứng thứ nhất! Trong lúc nguy nan cô không gọi Hoa Bá, mà là gọi hắn cái tên khốn tiếp này!
Hắn nói dối là đi Hải Nam, nhưng lại ở bên ngoài ở lại một ngày mới dám trở về đối mặt với cô!
Cái tên Thiên đạo thù cần kia, là do hắn thuê một người qua đường đóng giả mà thôi! Mà người thực sự hành động là chính hắn! Hành vi hợp tình hợp lý biết bao, kế hoạch dơ bẩn biết bao! Hắn chẳng qua là muốn ngụy tạo ra tình tiết giống như của mình, để khiến lòng kiêu hãnh của cô phải khuất phục! Chuẩn mực đạo đức quật cường tan rã! Để cô từ nay về sau trước mặt hắn không thể dùng ánh mắt khinh thường nhìn hắn nữa! Để cô hiểu có rất nhiều chuyện chính mình không thể khống chế được! Tất cả cho dù là số phận đã định đều sẽ có sự cố ngoài ý muốn!
Nhưng lúc này nhìn thấy dáng vẻ của cô! Trong lòng hắn lại đau như dao cắt! Hắn đột nhiên phát hiện hành vi của mình ác độc đến cực điểm! Trong dạ dày hắn cuộn lên từng cơn ghê tởm! Hắn sao có thể tổn thương người phụ nữ mình yêu như vậy? Cô mềm mại yếu ớt dựa vào ngực mình, yếu ớt như vậy, đau khổ như vậy! Vứt bỏ tất cả tự tôn, chỉ cần sự an ủi và thấu hiểu của hắn! Còn hắn! Lôi Tuấn Vũ nhắm chặt hai mắt, có tiếp tục hay không? Nhìn cô đau khổ tuyệt vọng như vậy, Lôi Tuấn Vũ lại không muốn tiếp tục nữa! Hắn không đành lòng tổn thương cô nữa! Hắn xưa nay trên thương trường chưa bao giờ nương tay, nhìn thấy cô lại không thể nhẫn tâm! Vừa đưa tay ra, liền cảm thấ