Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4231 lượt.

trán, tại sao lần nào cô cũng ngốc như vậy! Cô hung hăng trừng mắt nhìn kẻ gây họa, lại kinh ngạc nhìn sắc mặt trắng bệch của Lôi Tuấn Vũ.
Chợt nghe thấy giọng nói kích động của Lôi Tuấn Vũ: “Em đang ở đâu?”
Đối phương không biết nói gì, Lôi Tuấn Vũ vội vàng kêu: “Anh lập tức qua đó!”
Tiếp theo hắn nói với Tử Tình: “Xuống xe!” [Timyeu: Thằng khốn đốn mạt! Ghét không chịu được! AC: *lắc đầu ngao ngán*'>
“Hả?” Tử Tình sửng sốt, hắn bắt cô xuống xe, nhưng đã tới sân bay đâu.
“Tôi nói xuống xe!” Lôi Tuấn Vũ gầm lên như dã thú.
Tử Tình sợ run bắn cả người, vội xuống xe. Vừa đóng cửa lại, chiếc xe chồm lên, chân ga bị đạp lún.
Đây là cái tình huống gì vậy? Hắn bị làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì vậy? Sao sắc mặt hắn khó coi vậy? Trước giờ cô chưa từng nhìn thấy dáng vẻ đó của hắn. Trước giờ hắn luôn luôn cao thâm bí hiểm… Trời ơi! Hành lý của cô… Hành lý của cô còn ở trên xe! Không có hành lý thì sao đến sân bay được! Gọi điện thoại… Tử Tình vội vàng móc túi ra… Trời ạ! Điện thoại còn ở trong túi xách!
Tử Tình kêu to: “Ê! Tuấn Vũ… Hành lý của tôi! Hành lý của tôi!” Cô liều mạng vẫy tay, hy vọng hắn có thể nhìn thấy cô qua gương chiếu hậu.
Đúng rồi, áo khoác. Tử Tình phất phất áo khoác của hắn trong tay, đuổi theo: “Hành lý của tôi! Lôi Tuấn Vũ… Dừng xe! Hành lý của tôi!”
Một chiếc xe tải lớn từ đằng sau lao đến, trong nháy mắt đâm vào Tử Tình đang vung chiếc áo, Tử Tình thuận thế bị đâm văng đi…






Ngày 23 tháng 1 – Kiều Chi Ảnh
Kiều Chi Ảnh đứng ở giữa quảng trường âm nhạc, mái tóc dài tung bay trong gió. Đôi mắt đeo kính đen tựa hồ như muốn thông qua tầng kính đen kia nhìn thấu tâm linh của con người.
Lôi Tuấn Vũ phanh gấp xe lại cực nhanh. Hắn vội vàng xuống xe, đứng cạnh xe nhìn Kiều Chi Ảnh. Những người đi gần hắn sẽ phát hiện vệt nước mắt còn chưa khô trên mặt hắn.
Kiều Chi Ảnh nhìn ngắm người đàn ông cách đó không xa. Năm năm trời, hắn vẫn anh tuấn soái khí như trước. Thân hình cao lớn là thứ mà cô ta thường xuyên mơ tưởng đến khi ở bên Mỹ. Năm tháng không lưu lại dấu vết gì trên người hắn, ngược lại lại có hương vị của người đàn ông trưởng thành.
Cô ta từ từ gỡ kính ra, cười tươi như hoa nở, giống như mình chưa từng bỏ đi vậy.
Lôi Tuấn Vũ khuôn mặt rạng rỡ tươi cười, đi theo cô ta lên xe. Sự kích động và kinh hỉ trong lần gặp lại này vẫn đang nhộn nhạo trong lòng hắn.
Xe lái băng băng trên đường quốc lộ, không có mục đích. Bởi vì Lôi Tuấn Vũ biết Kiều Chi Ảnh thích nhất hắn ở khoản xe cộ, thích nhất là hắn phóng như bay trên đường quốc lộ, mà cô thì an vị trong xe, hưởng thụ thế giới hai người. Cô từng nói, tư thế lái xe của hắn rất đẹp trai, hắn lái xe càng nhanh thì cô càng có cảm giác an toàn. Giống như hai người đang xuyên qua chín tầng mây vậy.
“Vũ, tại sao không hỏi?” Kiều Chi Ảnh nghiêng đầu nhìn Lôi Tuấn Vũ bên cạnh, giống như một vị hoàng tử trong thần thoại Hy Lạp.
Lôi Tuấn Vũ mắt nhìn về phía trước, xe đang chạy với tốc độ kinh người. Hắn biết Kiều Chi Ảnh thích loại tốc độ này. “Có bỏ đi nữa không?”
“Ha, không nhất định.” Kiều Chi Ảnh cười khẽ.
“Két!!!” một tiếng, Lôi Tuấn Vũ hơi lệch tay lái, tiếp đó tốc độ chậm dần.
Kiều Chi Ảnh cười càng cuồng vọng hơn, sau đó thu lại nụ cười, nghiêm trang nói: “Nhìn biểu hiện của anh kìa!”
Lôi Tuấn Vũ cũng cười, nói rõ từng tiếng: “Không bao giờ để em đi nữa! Ngồi vững nhé!” Thế là chiếc xe phi cực nhanh, nụ cười của Lôi Tuấn Vũ còn đọng lại mãi trên môi.
Kiều Chi Ảnh liếc mắt nhìn hắn, hắn vẫn thu hút cô như vậy, xuất sắc đến nỗi làm cho cô phát cuồng. Tại sao hắn không hỏi cô, năm năm trước đã đi đâu? Tại sao không hỏi, năm năm trước tại sao cô lại bỏ đi?
Mà Kiều Chi Ảnh cũng nghe nói hắn đã kết hôn rồi, hắn lại nói như vậy, chẳng lẽ hắn sẽ ly hôn sao? Lần này mình về, thật sự có thể có được tình yêu của hắn một lần nữa sao? Nếu năm năm trước, hắn lựa chọn kết hôn với cô, thì sao cô lại bỏ đi cho được? Tại sao lại bỏ đi cùng tên Cổ Dương kia? Không được, Lôi Tuấn Vũ là của cô! Cô sao có thể cho phép hắn cưới vợ, mà người đàn bà đó không phải là cô? Nếu hắn kết hôn thì đối tượng chỉ có thể là cô!
Hắn không đưa cô về nhà mà đến một khách sạn năm sao.
“Vũ? Anh biết là em không thích chỗ này mà.” Thứ mà Kiều Chi Ảnh không thích nhất chính là khách sạn. Nếu đàn ông mang ngươi đến khách sạn, cho thấy hắn căn bản là không coi trọng ngươi. Năm năm trước, hắn chưa bao giờ đưa cô đến chỗ này.
“Gấp gáp quá, anh chưa chuẩn bị được. Ảnh, em ráng chịu một chút. Muộn nhất là ngày mai anh sẽ tặng em một căn biệt thự.” Lôi Tuấn Vũ ôm lấy bờ vai cô, ánh mắt tràn đầy vẻ xin lỗi và sủng ái. Hắn không thể đưa cô về chỗ hắn được. Cô không giống như những cô gái kia. Hắn phải cho cô một căn nhà, một căn nhà ổn định. Hắn sẽ lập tức dặn dò thuộc hạ, mua một căn biệt thự, an bài xong sẽ đưa cô đến ở.
Lần này hắn nhất định sẽ không để cô bỏ đi nữa!
“Anh có phải đang ghét bỏ em không?” Kiều Chi Ảnh đẩy Lôi Tuấn Vũ ra, xoay