Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344232
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4232 lượt.
nóng vội quá!” Lôi Tuấn Vũ hôn lên hai má Kiều Chi Ảnh.
Nói thật, làm đi làm lại đến hai lần vẫn không được, Lôi Tuấn Vũ xem như dù có kích động hơn nữa thì cũng không có lòng dạ nào tiếp tục!
Kiều Chi Ảnh đột nhiên cười: “Ha ha ha! Vũ, em nghe nói năm năm nay mỹ nữ bên cạnh anh không khi nào ngớt, anh không phải là ăn nhiều quá nên bị bội thực đó chứ?”
Kiều Chi Ảnh ngồi dậy, mặc cho mái tóc dài rối tung trước ngực, thẳng người ưỡn ngực trước mặt Lôi Tuấn Vũ.
Lôi Tuấn Vũ ánh mắt lập tức biến đổi, hắn ngồi dậy cười nói: “Ảnh, em hẳn là biết người con gái mà anh muốn chỉ có một. Đó chính là em! Nữ thần của anh!”
Nụ hôn nóng bỏng thay thế cho việc làm tình, hắn đem tất cả khát vọng của mình dồn vào nụ hôn, hôn khắp từng phân từng tấc trên da thịt cô…
Ngày 24 tháng 1 – Bão táp trong shop thời trang
Lôi Tuấn Vũ hôm nay không đi làm, hắn đưa Kiều Chi Ảnh đến một căn biệt thự mới. Biệt thự này hắn mua riêng cho Kiều Chi Ảnh. Nơi này sẽ là tổ ấm yêu đương của bọn họ.
Năm năm trước, hắn không nắm chắc lấy mỗi phút mỗi giây được ở bên Kiều Chi Ảnh. Lần này hắn tuyệt đối sẽ không như vậy nữa.
“Ảnh, lại đây, nhìn xem, có thích không em?” Lôi Tuấn Vũ ôm vai Kiều Chi Ảnh đi vào căn biệt thự.
Kiều Chi Ảnh bình thản nhìn ngó xung quanh, khéo léo khen ngợi cảnh đẹp một hồi, sau đó kín đáo thở dài.
Lôi Tuấn Vũ bực bội vuốt mấy sợi tóc mái loà xoà trước trán lên, lúng túng nhìn Kiều Chi Ảnh đang nhìn chằm chằm vào hắn: “Ảnh, hiểu lầm thôi, không đáng nhắc đến.”
Chỉ vậy thôi sao? Kiều Chi Ảnh nhìn Lôi Tuấn Vũ, ánh mắt hắn né tránh cô, tựa hồ có ẩn tình gì đó. Hắn chẳng lẽ không muốn nói với cô về hôn nhân của hắn hay sao? Không muốn nhắc tới người vợ kia sao?
Kiều Chi Ảnh cười nhạt, xoay lưng lại tiếp tục thử váy. Khuôn mặt lập tức biến đổi. Hắn đang che chở con bé kia sao? Vợ hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hắn không muốn nói với cô phải chăng là có ý muốn bảo vệ cô ta? Hay hắn muốn đối đãi với Kiều Chi Ảnh cô giống như năm năm trước? Định coi cô như cái gì đây? Tình nhân hay sao? Ha! Trong từ điển của Kiều Chi Ảnh cô không có chữ này. Năm năm trước không có! Hiện giờ không có! Tương lai lại càng không thể có!
Nếu nhìn từ góc độ này thì hoàn toàn có thể nhận ra ngũ quan xinh đẹp của Kiều Chi Ảnh đã biến dạng. Sự ghen tị cùng phẫn hận trong nội tâm cô ta bùng lên, khuôn mặt vốn rất xinh đẹp sáng lạn lúc này đã trở nên nhăn nhúm.
Lúc ngẩng đầu lên, cô ta nhìn thấy bóng của nhân viên vừa nãy đang đi tới phòng vệ sinh, không khỏi nheo mắt lại: “Vũ, em muốn đi toilet một chút, anh chờ em chút nhé?” Kiều Chi Ảnh cười ngọt ngào đối mặt với Lôi Tuấn Vũ, hôn lên môi hắn trong ánh mắt nồng nhiệt của hắn, hài lòng nhìn yết hầu hắn trượt lên trượt xuống, cười đắc ý. Cô ta thích nhìn thấy đàn ông quẫn bách mà động tình vì cô ta, cô ta là Kiều Chi Ảnh, là cực phẩm trong đám đàn bà con gái.
Uốn éo thân hình đẫy đà, Kiều Chi Ảnh đi vào toilet. Vừa hay gặp được nhân viên bán hàng lúc nãy đưa giầy cho Lôi Tuấn Vũ.
“Tiểu thư!” Kiều Chi Ảnh tỏ ra rất thân thiện.
“Ồ, chào chị, phu nhân có việc gì cần giúp không ạ?” Cô gái bán hàng tươi cười đon đả.
Một tiếng gọi “phu nhân” làm Kiều Chi Ảnh hoa tâm nộ phóng, cô ta đã đợi bao lâu để nghe được từ này rồi? Có phải người ngoài nhìn vào thấy cô ta và Lôi Tuấn Vũ rất xứng đôi hay không?
“Ha ha, tôi chỉ muốn cô nói cho tôi biết, cô gái lần trước ông xã tôi đưa đến đây đã mua bộ trang phục nào vậy?” Kiều Chi Ảnh cười tươi tắn, nhưng trong lòng cô ta thì đang hừng hực lên như bị lửa thiêu. Cô ta cố ý nhấn mạnh 3 chữ “ông xã tôi” để tuyên bố chủ quyền của mình.
“Ủa? Lần trước không phải đưa chị đến hay sao?” Đột nhiên ý thức được mình lỡ lời, cô gái lập tức che miệng lại.
Kiều Chi Ảnh đột nhiên cười tươi rói để người ta không nhìn ra được tâm trạng của mình: “Ha ha, không sao đâu, đàn ông chính là như vậy mà! Ha ha, cô không cần để ở trong lòng!”
Kiều Chi Ảnh nhiệt tình nắm lấy tay của cô gái bán hàng. Thật giống như Lôi Tuấn Vũ là chồng của cô gái bán hàng vậy, cô gái kia xấu hổ cười cười.
Động tác thân thiết như vậy làm cô nhân viên lập tức hết khúc mắc trong lòng, cô ta ngây ngốc cười vuốt đuôi: “Thật xin lỗi, phu nhân, quả thực tôi không biết ạ… À, đúng rồi! Bộ trang phục lần trước không còn nữa! Chị muốn xem catalog không?”
Cô gái bán hàng ngây thơ đưa Kiều Chi Ảnh đến đại sảnh rồi lấy ra một quyển catalog.
Kiều Chi Ảnh mở catalog ra, nhìn thấy bộ lễ phục mà nhân viên bán hàng chỉ cho thì lập tức trợn mắt lên. Hắn mua cho con nhóc kia bộ lễ phục này sao? Sắc mặt cô ta dần dần trở nên rất khó coi. Nếu nói là một bộ quần áo bình thường thì có lẽ Kiều Chi Ảnh không ghen tỵ rõ ràng như thế. Bộ lễ phục này nhìn là biết không phải hàng đại trà rồi. Hắn đưa con nhóc đó tham gia buổi tiệc quan trọng nào vậy? Những suy đoán trong lòng khiến Kiều Chi Ảnh cực kỳ không thoải mái.
“Tiểu thư, tôi muốn một bộ lễ phục như vậy!” Kiều Chi Ảnh cười ngọt ngào,