Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342010
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.
i nổi, bao nhiêu bận trông mong cai tù tới quản giáo một chút nhưng cảnh sát trại giam cứ như bị mù, căn bản làm lơ không thấy.
Ngắn ngủn mấy ngày, Vân Quang Phương như già đi chục tuổi, dùng mắt thường cũng có thể thấy tóc trắng trên đầu tăng lên nhanh chóng.
Lão ngồi tù rất nhiều lần, nhưng chưa có lần nào bị ức hiếp như lần này. Vân Quang Phương làm người giống như cá chạch vậy, căn bản không dễ đắc tội với ai.
Lần này nơi nơi đụng phải đinh, tất cả mọi người đều không ăn chiêu này của lão.
Lúc này, lão hối hận thật sự, nếu mình không bắt cóc con ranh chết toi kia cũng không đến nông nỗi này.
Cuộc sống bên ngoài tuy không giàu có nhưng ít nhất về nhà có cơm nóng, có giường ấm, còn ở đây, quả thật là một chút hi vọng sống tiếp cũng không có!
Song kẻ ác đều có kẻ ác dày vò, lúc lão làm đủ chuyện xấu xa, chỉ mơ đến cuộc sống giàu sang mà không nghĩ tới hậu quả, giờ lưu lạc đến cơ sự này cũng đừng oán trách người khác.
Sáng sớm hôm nay Vân Thường cảm thấy trước mắt hình như có tia sáng chớp nháy, tuy rất mơ hồ nhưng đối với người đã sinh họat trong bóng tối nửa năm nay mà nói, cảm giác không khác gì mặt trời chói chang giữa trưa.
Mới đầu, Vân Thường tưởng mình nhầm, không dám mừng rỡ cũng không dám rêu rao, song len lén thử rất nhiều lần, phát hiện không phải cô nhầm!
Cô kích động đến mức cả người đều run, nước mắt bất giác chảy xuống, nhanh chóng ẩm ướt lớp băng gạc.
Có thể nhìn thấy thật rồi? Vân Thường ngồi ngây trên giường, người cứng đờ như khúc gỗ. Thở hổn hển hồng hộc, gần như bị máu đột ngột dồn về não làm cho ngộp thở.
Cô không dám cử động, sợ vừa động sẽ thoát khỏi giấc mơ.
“Sao vậy em?” Lục Diệp đẩy cửa bước vào thấy thế hoảng hồn, vội vàng chạy vào. Anh vừa mới xuống lầu bàn với mẹ để họ dọn về nhà mình song lại bị mắng lần nữa.
Không ngờ mới vào phòng liền thấy Vân Thường khóc, Lục Diệp cau mày suy nghĩ, mình đâu có làm gì chọc cô tức giận đâu, nói vậy, chắc là do mang thai?
Anh xem lướt trên mạng rất nhiều tin tức ở lĩnh vực này, rất nhiều người nói tâm trạng phụ nữ có thai hay thay đổi, hở ra là đau lòng chảy nước mắt.
Lục Diệp đi lại nhẹ nhàng sờ lớp gạc ướt đẫm của Vân Thường, muốn dỗ dành cô không ngờ lại bị Vân Thường nghiêng đầu tránh né.
Lục Diệp khựng lại, lòng dâng lên cảm giác hoảng loạn. Cô giận anh rồi? Không muốn để ý tới anh nữa? Ngay cả chạm cũng không cho anh chạm vào?
Vân Thường chưa hề kháng cự anh đụng chạm, cô giống như nước, có thể rộng mở lòng mình đón nhận tất thảy của anh, cũng đủ khả năng bao dung anh hết thảy.
Thế nhưng bây giờ, cô không cho anh đụng vào! Lục Diệp chỉ cảm thấy miệng anh khô ran, lòng vừa chua vừa xót, liếm liếm môi, vất vả lắm mới nhả được mấy chữ “Vân Thường, anh…”
Nào biết nói chưa xong đã bị Vân Thường chụp mạnh lấy tay. Giọng cô không lớn, còn hơi rung rung nhưng lại như sét đánh giữa ngày hè quang đãng, nổ ầm bên tai anh, khiến cả người anh đứng đờ ra trong nháy mắt.
Cô nói: “Lục Diệp, em, mắt em hình như có thể nhìn thấy rồi…”
Lục Diệp đờ đẫn mặc cho Lục phu nhân lôi lên xe đi bệnh viện, giống như mất hồn vậy, ngay cả ánh mắt sắc bén ngày thường cũng tan rã.
Cô có thể nhìn thấy? Có thể nhìn thấy thật rồi? Sao nhanh vậy? Không, không phải, sao tới đột ngột vậy…
Chờ tháo lớp gạc rồi là cô ấy có thể thấy mình, đến chừng đó cô ấy sẽ nói gì?
Không đúng! Nếu cô ấy bất mãn với bộ dạng mình thì làm sao? Lục Diệp bất giác đưa tay sờ mặt mình.
Anh chẳng trắng trẻo tí nào, mặt mũi cũng không nhẵn nhụi, cô ấy sẽ thích chứ? Lỡ cô ấy không thích thì phải làm sao?
Thiếu tá Lục đáng thương, càng nghĩ càng lo, cuối cùng thậm chí đứng ngồi không yên. Con người xưa nay luôn đứng ngồi thẳng lưng vững vàng, giờ phút này cứ như bị sâu chui vô người vậy, mông nhích tới nhích lui, không sao bình tĩnh được.
Cuối cùng Lục phu nhân ngứa mắt, tặng cho anh một chưởng, bắt anh thành thật ngồi yên.
Không có mắt nhìn gì hết, không thấy Vân Thường khẩn trương thành cái dạng gì rồi à? Lòng bàn tay ẩm ướt hết, nó không giúp an ủi thì thôi, còn đi theo gây rối thêm! Thật là không có tiền đồ gì cả!
Đừng nói, Lục Diệp bị Lục phu nhân đập đúng là ngoan ngoãn ngồi yên thật, có điều ánh mắt vẫn không ngừng liếc trộm Vân Thường, cơ bắp toàn thân căng cứng, nhìn là biết vẫn căng thẳng.
Lục phu nhân liếc xéo anh một cái, bụng chửi thầm con không có tiền đồ, vợ đều là của anh rồi! Có tên trên hộ khẩu nhà anh! Còn chạy đi đâu được nữa? Có gì mà phải lo?! Thật là!
Bà lắc đầu, mặc kệ Lục Diệp, quay sang nhỏ nhẹ an ủi Vân Thường.
“Sao rồi? Từ sáng sớm liền nói trước mắt mơ hồ có ánh sáng.” Lục phu nhân đẩy Vân Thường đến trước mặt viện trưởng, hấp tấp hỏi.
“Hồi phục rất khá.” Viện trưởng sờ cằm, cười tít mắt nói.
Ông cởi lớp gạc quanh mắt Vân Thường “Mắt có đau không?”
Vân Thường lắc đầu, nuốt nước miếng, tim đập thình thịch.
“Cởi từng lớp một ha! Cởi một lần mắt sẽ không chịu nổi.”
Đứa bé này kỳ thật cũng coi như có phúc, tiết trời hôm nay âm u, như muốn đổ mưa vậy, hoàn toàn không th