Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

40 Ngày Kết Hôn - Full

40 Ngày Kết Hôn - Full

Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2007 lượt.

ấy mặt trời. Nếu có nắng, vậy phải để qua ngày hôm sau mới tháo băng hoàn toàn được.
Viện trưởng rất nhẫn nại, cách nửa tiếng tháo một lớp băng. Vân Thường chỉ cảm thấy tim mình lung lay theo cử động của ông, khẩn trương không dám thở mạnh.
Lúc còn một lớp gạc cuối cùng, Lục Diệp đứng phắt dậy khỏi ghế, gây tiếng động lớn tới mức tất cả người trong phòng viện trưởng đều giật nảy.
Lục phu nhân vừa muốn mắng anh mấy câu thì thấy anh xô ào cửa chạy ra ngoài, tốc độ nhanh y như mô tơ.
Lục phu nhân và viện trưởng nhìn mà trợn mắt há mồm.
“Con chị làm sao thế?” Viện trưởng vừa tháo gạc cho Vân Thường vừa hỏi Lục phu nhân.
“Ai biết! Bị điên rồi!” Lục phu nhân bực bội đáp. Thằng ranh kia từ lúc lên xe đã không bình thường rồi. Có điều bà cũng đoán được chút ít, phỏng chừng là sợ Vân Thường thất vọng với tướng mạo mình nên mới căng thẳng.
Thằng ngu! Lúc không nhìn thấy đã đi theo anh rồi, giờ nhìn thấy còn chê anh được chắc?
Lục phu nhân không đếm xỉa đến Lục Diệp, chỉ nhìn chằm chằm mắt Vân Thường không chớp, còn một lớp cuối cùng thôi, kỳ thật bà cũng căng thẳng.
Lúc Lục Diệp chạy ra, Vân Thường biết nhưng cô không có thời giờ đâu mà nghĩ vì sao anh lại chạy.
Hiện giờ toàn bộ tâm tư cô đều tập trung cả vào mắt.
Không phải mơ! Thật sự không phải nằm mơ! Cô có thể thấy rồi!
Mỗi lớp băng gạc được cởi ra, ánh sáng trước mắt cô cũng càng lúc càng rõ, không hề cảm thấy đau nhức, có lẽ cách xử lý của viện trưởng phù hợp, lần nào cũng chờ cô thích ứng rồi mới tháo gạc tiếp.
Còn một lớp cuối cùng! Kỳ thật lớp này với hoàn toàn cởi bỏ chẳng có gì khác biệt lắm, bởi vì gạc rất rất mỏng, thậm chí cô có thể thấy lờ mờ Lục phu nhân đang ngồi cạnh cô. Tuy còn không thấy rõ dung mạo của bà nhưng là một người hoàn chỉnh, hơn nữa không phải màu đen! Có màu sắc!
Vân Thường siết chặt bàn tay, cô có thể thấy rồi! Có thể thấy Lục phu nhân mặc một cái áo màu hồng nhạt, một cái quần màu trắng tinh!
Cô tự mình nhìn thấy! Không phải tưởng tượng!
“Lớp cuối cùng, nhắm mắt lại.” Viện trưởng vừa nhắc nhở Vân Thường, vừa chậm rãi cởi bỏ lớp trói buộc cuối cùng trên mắt cô.
Lông mi Vân Thường run run, lâu thật lâu cũng không dám mở mắt. Lục phu nhân nôn nóng nhắc nhở cô, bảo cô không cần sợ, mở mắt ra nhìn nhưng cô không dám.
Lục Diệp không có đây… nếu anh ở bên cô, cô sẽ không sợ đến vậy. Anh đi đâu rồi? Sao còn chưa quay lại?
Vân Thường cắn môi ngồi ở đó, đầu hơi cúi gằm.
Ngay lúc đó, cửa phòng viện trưởng bị đẩy bật ra nghe rầm một tiếng, Vân Thường bị âm thanh này kích động run lên, bất giác mở mắt ra nhìn.
Gương mặt đàn ông anh tuấn như trong tưởng tượng của cô, trán rộng, mũi cao.
Lúc này vành mắt hoe hoe đỏ, ánh mắt nhìn cô vừa kích động, vừa thấp thỏm.
Anh há miệng, mang theo hai trăm phần trăm e dè mà lên tiếng, giọng hơi khàn như đang đè nén gì đó “Vân Thường, anh, anh là Lục Diệp… em, em có nhìn thấy anh không?”
Tim Lục Diệp đập thình thịch, ngực như nhét một cái trống đánh đùng đùng, khiến cho anh không sao bình tĩnh lại được.
Anh giống như tín đồ bị treo lơ lửng giữa không trung, nơm nớp lo âu chờ Đức Chúa phán xét anh.
Vân Thường không trả lời anh, chỉ nhìn anh không chớp mắt, từ từ thất thần.
Vô số lần cô tưởng tượng trong đầu rốt cuộc mặt mày Lục Diệp như thế nào, bây giờ chính mắt nhìn thấy, cô lại phát hiện, tưởng tượng trước đó của mình hoàn toàn không miêu tả được thần thái của người đàn ông này lấy nửa phần.
Tỷ như hiện giờ, anh đứng thẳng người nơi đó, không làm gì cả nhưng lại như tùng xanh trong tuyết, thẳng tắp thu hút ánh mắt mọi người.
Khí thế đội trời đạp đất đó dường như muốn phá vỡ gian phòng nho nhỏ này, bốc thẳng lên mây! Đó là khí chất đặc biệt chỉ có quân nhân, trải qua máu lửa gió sương tẩy rửa mới có, khiến người ta sùng bái kính nể.
Thịch thịch, tim Lục Diệp đập càng lúc càng nhanh, dưới cái nhìn không chớp mắt của Vân Thường, vành tai từ từ ửng đỏ, cô ấy, cô ấy nhìn anh thế làm gì? Nhìn ngượng quá đi mất…
Với lại sao cô ấy không nói chuyện? Rốt cuộc ấn tượng đầu tiên của cô ấy về anh là thế nào? Nói anh nghe đi mà! Mấy chữ thôi cũng được!
Tim Lục Diệp như bị mèo cào, như thiêu như đốt.
Hay là anh mở miệng hỏi cô? Nhưng nên nói sao giờ? Vân Thường, trông anh thế nào? Không được, thẳng thắn quá! Anh nói không được!
Hay là nói, Vân Thường em có hài lòng về anh không? Không đúng! Nói vậy cũng không ổn! Đông người thế này cơ mà!
Thiếu tá Lục căng thẳng đến hoảng, giơ tay định vò đầu mình, phát hiện Vân Thường hãy còn nhìn mình chưa thu hồi ánh mắt lại len lén thả xuống.
A!!! Rốt cuộc cô ấy nhìn cái gì thế?
Thiếu tá Lục cơ hồ mất kiểm soát biểu cảm trên mặt mình, đủ loại tâm tình đan xen, đua nhau dồn lên đầu, xung kích làm anh đỏ mặt tía tai.
Hết nhịn nổi rồi!
Bỗng nhiên anh nhào tới trước mặt Vân Thường, lúc mọi người còn chưa phản ứng lại, chụp lấy cánh tay Vân Thường. Mấy giây sau, Lục phu nhân và viện trưởng chỉ nghe một tiếng đóng cửa, chớp mắt lần nữa thì Vân Thường đã bị Lục Diệp cuốn chạy m