Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
Lục Diệp đen lại song không cản Vân Thường nghe máy.
Thì ra là họp mặt bạn học! Vân Thường ngắt điện thoại cau mày trầm tư.
Lớp trưởng lớp họ tổ chức một buổi gặp mặt bạn học đại học, nói là tốt nghiệp một năm rồi, không biết mọi người ra đời thế nào, hi vọng bạn học cùng khóa đều đến, mọi người gặp nhau trò chuyện.
Vừa vặn 1 – 5 sắp tới, cơ bản mọi người đều được nghỉ, sớm không bằng khéo, họp mặt tổ chức vào 1 – 5.
“Sao vậy, không muốn đi?” Lúc nhận điện thoại thì Lục Diệp ngồi bên, đương nhiên cũng nghe được nội dung. Anh thấy vẻ mặt Vân Thường có hơi rối rắm bèn hỏi.
Vân Thường gật đầu “Em không muốn đi.”
Đi nhất định sẽ gặp Lưu Trân Ny, cô không sợ cô ta mà là không thích qua lại với loại người này. Huống gì lúc học đại học cô chẳng có bạn bè nào chơi thân cả.
Khi đó gần như toàn bộ thời gian rảnh của cô đều dùng để đi làm thêm, chỉ có lúc ngủ mới thấy mặt bạn cùng phòng ký túc, đừng nói gì tới phát triển quan hệ xã giao gì đó.
Ngược lại lúc đi làm thêm quen không ít người. Đáng tiếc sau khi mắt có vấn đề, điện thoại bị Vân Quang Phương tịch thu, giờ cũng mất liên lạc luôn.
Lục Diệp không hiểu rối rắm của cô lắm “Không muốn đi thì đừng đi!” Dù sao trời đất bao la, cô vui vẻ mới quan trọng nhất.
Vân Thường lắc đầu, cô dám cam đoan, với tính tình của Lưu Trân Ny, chắc chắn sẽ gọi tới bắt cô phải đi.
Quả nhiên, ý nghĩ này vừa mới xuất hiện trong đầu Vân Thường thì, điện thoại lại reo.
Không biết Lưu Trân Ny tìm đâu ra được số điện thoại mới của cô, mở miệng ngậm miệng đều là nhớ cô, bảo cô 1 – 5 nhất định phải đến.
Lưu Trân Ny mà nhớ cô? Vân Thường cười nhạo, e là muốn mượn cơ hội làm nhục cô một trận thì có.
Vốn Vân Thường không muốn đi, bị cô ta ầm ỹ như vậy đâm nổi cáu, đầu óc nóng lên liền đồng ý.
Ngắt điện thoại rồi, Vân Thường tội nghiệp rúc mình trong sofa, ôm gối ôm co thành một cục, gương mặt nhỏ nhắn phát sầu. Quá xúc động rồi, không nên đồng ý mới đúng, với lại còn phải dẫn người nhà theo, chẳng lẽ Lục Diệp sẽ vui vẻ đi theo cô tham gia loại họp mặt nhàm chán này?
Đừng nói, Lục Diệp bằng lòng thật!
Anh cọ tới bên cạnh Vân Thường, ôm cả cô lẫn gối, trầm giọng: “Anh đi với em.”
Hả? Vân Thường nghi hoặc ngước nhìn anh, theo như hiểu biết của cô về Lục Diệp, anh không giống người thích kiểu tụ họp này mà.
Quả thật Lục Diệp không thích, nhưng anh nhớ cái gã Chu Nhân Trạch gì đó cũng là bạn học của Vân Thường! Tuy không phải cùng ngành nhưng tốt xấu gì cũng treo cái mác bạn học.
Lỡ hôm đó gã cũng đi thì làm sao? Vợ anh nuôi xinh xinh đẹp đẹp, nõn nà mơn mởn, bây giờ mắt cũng lành rồi, không biết bao nhiêu gã mơ ước nữa!
Đối tượng đề phòng đầu tiên chính là cái gã Chu Nhân Trạch kia! Rõ ràng biết Vân Thường kết hôn rồi còn dây dưa không dứt! Anh không thể rời Vân Thường một bước, đề phòng tất cả những kẻ ý đồ bất lương!
“Mắt em mới lành, cần người chăm sóc.” Ờ… thật ra anh cũng không yên tâm mắt Vân Thường.
Vậy à, Vân Thường gật đầu, cười với Lục Diệp “Tốt rồi, 1 – 5 anh đưa em đi nha.” Đến chừng đó có Lục Diệp bên cạnh, tâm tình cô còn khá khẩm chút.
Nụ cười của cô làm Lục Diệp hoa mắt, chậm chạp sán lại trước mặt Vân Thường, cúi đầu chiếm lấy môi cô, lại một trận trằn trọc liếm mút.
Xong rồi, mới cụng trán vào trán Vân Thường: “Trả lại em.”
Hở? Mặt Vân Thường đỏ ửng, ngước mắt nhìn anh khó hiểu, đôi mắt hạnh xinh đẹp đầy sương mù lượn lờ, vừa mềm mại vừa quyến rũ.
Tim Lục Diệp giật thịch một cái, môi lại ấn lên “Trả nụ hôn vừa rồi của em, cái này là anh hôn em, đợi lát nữa cũng phải trả lại…”
Lý lẽ gì vậy! Vân Thường tức cười với anh, muốn phản bác, há miệng, lại tạo cơ hội cho Lục Diệp, đầu lưỡi nhanh chóng lẻn vào miệng cô, công chiếm thành trì, đấu đá lung tung, mạnh mẽ chiếm đoạt hơi thở của cô, dưỡng khí của cô.
Tức thì, mọi âm thanh đều biến mất giữa răng môi giao hòa, chỉ còn tiếng nỉ non phong tình tràn ngập căn phòng…
Ngày Thứ Hai Mươi Chín
Sáng hôm sau Vân Thường và Lục Diệp dậy sớm, vội vội vàng vàng chạy về nhà họ Lục. Lần này thượng tướng Lục đích thân gọi điện thoại tới, vị tướng già trầm giọng, sặc mùi bất mãn, cách một cái điện thoại còn nghe ra được.
Vân Thường hơi hoảng. Bình thường lúc thượng tướng Lục không nổi nóng thì nghiêm mặt, toàn thân từ trên xuống dưới toát ra khí thế gia trưởng, nếu nổi nóng vậy xong đời rồi?
Ngược lại Lục Diệp vẫn tỉnh bơ như cũ, thậm chí trên đường còn dừng lại một lát mua đồ ăn sáng cho Vân Thường.
Anh biết tính ba anh, chỉ cần không chống đối ông, bình thường rất khó nổi cáu, huống chi còn có mẹ anh đó nữa, lửa có lớn mấy cũng phải tắt, sợ cái gì?
Lúc hai người về tới nhà, thượng tướng Lục đang thẳng lưng ngồi trên sofa xem báo, thi thoảng còn nhúc nhích, có điều trang báo kia nửa ngày chẳng thấy lật.
Chỉ cần bị đôi mắt hạnh đen nhánh trong suốt của cô nhìn, bảo anh làm gì anh cũng chịu!
Lúc này Lục Diệp còn chưa ý thức được, cho dù có lúc anh và thượng tướng Lục