Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342257

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.

chuyện gì?". Anh tiếp tục khuấy cà phê, chú ý đến quầng xanh ở mắt cô, "Đêm qua không ngủ được à?".
"Đâu có, ngủ rất ngon".
Khanh Khanh từ chối nói đến chuyện ngủ ngon hay không ngon, chỉ chuyên tâm ăn đồ ăn, tạm thời coi quán Macdonald là phòng nghỉ của trường, còn anh thì là một trợ giảng ngoại quốc không liên quan.
Nhưng sao có thể như thế được? Ngay cả những động tác nhỏ như lấy khăn ăn lau miệng cũng lọt vào mắt anh, ăn được một nửa anh lại cúi người xuống ghé sát lại, bỏ giấy ăn ra rồi nâng mặt cô.
Tưởng rằng anh lại hôn mình, Khanh Khanh thấy sợ. Cô nghiến chặt răng, đẩy anh ra nhưng lại bị anh nắm tay. Dù sao thì đây cũng là nơi công cộng, bất cứ lúc nào cũng có người ra vào. Cô là người hay ngại, hơn nữa lại là đứa con ngoan sinh ra và lớn lên trong gia đình truyền thống, hôn nhau nơi vắng người không được, ở chỗ công cộng càng không được.
Người ngoại quốc yêu nhau đều không dè dặt gì, ngôn ngữ cơ thể rõ rệt, Khanh Khanh hiểu điều đó. Cô đã nhìn thấy quá nhiều cái ôm hôn nồng nàn, say đắm, cô cũng từng trải qua sự theo đuổi cố chấp của Shawn nhưng cô không thể nhiệt tình giống như người khác được, đặc biệt là ở giai đoạn tình cảm vẫn chưa rõ ràng.
Khanh Khanh lấy tay gạt đi nhưng vô ích, vẫn bị anh nắm chặt tay. Cô ngoảnh mặt đi, nghe thấy giọng nói không mấy vui vẻ của anh.
"Đừng bướng bỉnh!".
Để tránh đến mức tối đa không gây sự chú ý cho những người xung quanh, Khanh Khanh không phản kháng nữa mà phục tùng. Vết thương nhỏ đã thành sẹo trên má bị cứa vào. Tay áo của anh thoang thoảng hương thơm của một loại bột giặt. Anh nhanh chóng buông tay ra rồi bưng cốc cà phê lên, quay về chỗ ngồi của mình.
"Em phải ăn nhiều rau, hấp thu vitamin, sau này đừng có để mình bị chảy máu cam nữa".
"Anh... rốt cuộc có chuyện gì?".
Khanh Khanh ôm mặt lùi về phía mà Phí Duật Minh không thể chạm tới được. Cô bưng cốc sữa muốn dập tắt ngọn lửa le lói trong lòng. Cảm giác chân thực hơn ảo giác là sa ngã. Tuy cô có một chút né tránh nhưng cũng có một chút thinh thích, hoàn toàn khác với cảm giác mà Shawn để lại trong cô.
"Không có chuyện gì thì không được tìm em sao?". Anh hỏi lại một câu, gấp cuốn sách trên bàn, đưa chiếc bánh hamburger lên miệng cô, "Ăn trứng đi".
"Em không ăn".
"Ăn đi", anh nói nhẹ nhàng hơn, lấy chiếc cốc trước mặt cô.
"Em không muốn ăn".
"Ăn đi", anh lại nhượng bộ, trông rất giống như đang khẩn cầu nhưng ánh mắt thì lại không thể thương lượng được.
Khanh Khanh miễn cưỡng cắn một miếng trứng gà rồi lại cắn một miếng thịt muối. Sau đó anh lại đưa miếng bánh lúa mạch lên miệng cô. Sau khi trưởng thành, cô chưa bị ai bón như vậy. Cảnh tượng cùng ăn bánh chuối trên xe tối hôm ấy lại một lần nữa tái diễn. Không khí trong cửa hàng Macdonald ấm dần, lùi thêm một bước nữa, cô đã ngồi ở mép ghế, nếu còn lùi nữa thì sẽ rơi xuống đất.
Thực ra mùi vị của bữa sáng ở Macdonald rất ngon, có điều Khanh Khanh không quen ăn cùng người như Phí Duật Minh. Anh gật đầu hài lòng, xử lý nốt những đồ ăn còn lại.
Đàn ông đều ăn rất nhanh, không yểu điệu như phụ nữ. Anh cũng không giấu giiếm điều gì, sau khi cởi áo khoác, ấn tượng mà anh để lại trong cô là một người đàn ông thô lỗ ăn to nói lớn, giống người phương bắc. Còn Shawn và Ông Trác Thanh đều là những chàng trai phương nam nho nhã.






Ăn sáng xong, Phí Duật Minh cầm cuốn truyện, đợi Khanh Khanh đóng khuy áo khoác. Tuy cô cố tình đi từ đầu bàn bên kia ra ngoài, mắt nhìn chằm chằm xuống mũi giày, đi phía sau anh, nhưng khi đi qua khu vui chơi dành cho trẻ em, anh vẫn dừng lại hỏi cô: "Ở trường mầm non có cái này không?".
"Cái nào?". Hướng về phía tay anh chỉ, Khanh Khanh nhìn thấy một chậu hoa màu xanh rất bình thường đặt ở cửa ra vào của khu vui chơi. Cô vẫn chưa hiểu ra thì thấy lòng bàn tay âm ấm và bị anh nắm tay dắt đi.
Phí Duật Minh quyết không chịu buông tay cô, nói thế nào, làm thế nào cũng vô ích. Để tránh tranh chấp ở nơi công cộng, Khanh Khanh đành phải để mặc cho anh dắt đi như thế đến tận khi quay về chỗ đỗ xe.
Chiếc xe đi một vòng quanh cửa hàng Macdonald. Anh mua một cốc cà phê và một cốc ca cao nóng, lái xe ra khỏi chỗ đỗ xe, đi lên con đường bình thường vẫn hay đưa Tiểu Hổ đến trường.
"Người đó là anh út của em, vì thế bây giờ em vẫn chưa có bạn trai, đúng không?".
"Được". Phí Duật Minh vui vẻ nói, rồi nhanh tay giữ cửa xe trước khi cô bước xuống.
"Gì thế?".
Cô ngoảnh đầu lại, túi đồ ăn của cửa hàng Macdonald lắc lư trước mắt cô, sau đó là cái cằm của anh. Cô có cảm giác vòng eo của mình đang được thít chặt, đôi môi mang theo mùi vị pha trộn giữa mùi trứng, thịt muối và mùi cà phê áp sát lại. Cô đã mắc lừa, vẫn chưa kịp suy nghĩ điều gì thì đã bị sa vào cái bẫy của anh.
Ánh mắt của anh sắc bén như thợ săn, biết trước tất cả mọi sự đề phòng yếu ớt của cô. Dù sao thì anh cũng không bận tâm đến điều gì, văn hóa lễ tiết không trói buộc được anh. Anh vốn là người tham lam, là kiểu người đã có được trong tay rồi