Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342253

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.

tung lên phải buộc lại.
Anh kiên quyết đòi xem vết thương ở đầu gối của cô có nghiêm trọng hay không. Cô không cho anh xem, suýt chút nữa thì bị anh kéo rách váy. Anh có sự kiên quyết của anh, cô cũng có nguyên tắc của cô. Nhưng có kiên quyết đến đâu thì vẫn để anh hôn, sau đó là tiếp nhận hoàn toàn một cách vô nguyên tắc. Anh hôn rất nhẹ, áp vào làn môi của cô, dựa vào nhau rất lâu rất lâu, đến lúc cô gần như ngủ thiếp đi mới buông tay.
Nhưng Mục Tuần vẫn nhớ Phí Duật Minh, đặc biệt là chiếc Hummer của anh.
Mục Tuần đứng ở cửa chờ Khanh Khanh, không hỏi người đưa cô về là ai, dắt xe cùng cô về nhà giống như mọi ngày.
Giỏ xe bị lệch, gãy vài cái nan hoa, chân Khanh Khanh cũng bị què. Về đến nhà, thím Trương tìm máy ngâm chân của bà nội cho Khanh Khanh ngâm chân rồi tìm thuốc bôi ngoài da. Sau khi xử lý vết thương trên đầu gối, Khanh Khanh ngoan ngoãn nằm trên ghế ôm cuốn truyện, không nói một lời nào. Đợi đến khi thím Trương đi ra, Mục Tuần mới vào phòng. Anh ngồi xuống tấm thảm cạnh giường, cởi áo lông và khăn quàng cổ vắt lên ghế.
"Hôm nay dạy gì mà về muộn thế?".
"Dạy tiếng Trung, sau này... có lẽ là một tuần một buổi... sẽ muộn một chút, còn những buổi khác thì bình thường". Cô giơ cuốn truyện rất cao, nhìn từ phía anh chỉ có thể thấy đôi mắt đen láy của cô.
"Vậy sao, thế mặt em làm sao vậy?".
"À... buổi chiều em bị ngã xe, chảy máu cam". Khanh Khanh nói dối sợ bị anh phát hiện liền lấy sách che mặt.
"Chảy máu cam còn đi dạy?".
"Em muốn mà!".
Bỗng chốc không còn gì để nói, Mục Tuần ngồi cạnh giường một lúc, chuẩn bị về phòng tiếp tục lập trình trò chơi. Trước khi đóng cửa anh lại nhớ tới chuyện chiếc Hummer, lời nói đã đến miệng rồi nhưng cuối cùng vẫn không hỏi. Anh thấy cô có gì đó bất thường nhưng không biết phải nói thế nào.
Cửa phòng vừa đóng lại, Khanh Khanh liền vứt cuốn sách sang một bên, dang tay dang chân nằm xuống giường, nhìn từng đường vân trên trần nhà, cảm giác tim đập rộn ràng, nhớ lại những đường vân đơn điệu trên nóc xe Hummer, sau đó là hai khuôn mặt của anh trong bóng tối và dưới ánh đèn.
Thì ra anh là người rất dễ say đắm, không cần yêu, ngay cả lời tỏ tình cũng không nói mà có thể hôn nồng cháy như thế. Mười mấy phút ở bên nhau, phần lớn thời gian chỉ tìm cách gần gũi đối phương, không quan tâm đến việc trò chuyện. Sau khi đã tỉnh táo, nghĩ lại thì thấy ngoài cảm giác không chân thực, chỉ còn lại sự hoài nghi về động cơ của anh.
Crush lại tiến thêm một bước, bước tiếp theo nên làm thế nào?
Cô đặt tay lên miệng, dường như vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của anh ở đó. Mặt Khanh Khanh lại nóng bừng lên, cô che mắt, vừa muốn cười lại vừa muốn khóc, tậm trạng rối bời. Cô bò lên đầu giường với chiếc điện thoại trong túi xách, màn hình điện thoại không có gì cả.
Nghĩ kỹ lại, đã hôn đến mức này rồi mà ngay cả số điện thoại họ cũng không cho nhau, cũng không nhắc đến chuyện sau này sẽ thế nào. Muốn qua lại với nhau hay chỉ đơn thuần là muốn hôn nên mới hôn?
Khanh Khanh trách mình đã quá chủ động, không đủ kiên quyết, lại trách anh quá kích động, không đủ ga lăng. Nửa đêm cô không ngủ được, chốc chốc ngồi dậy, một mình ngồi trong bóng tối nhớ lại cảm giác khi ở trong xe, nhớ lại giọng nói của anh. Khi nằm xuống, các giác quan đều hoạt động, nhắm mắt có thể nghe thấy hơi thở của mình, nhịp đập của con tim anh, cảm giác hồi hộp khi gần gũi cứ quấn lấy cô như cơn ác mộng. Cứ như thế, Khanh Khanh đã mất ngủ nghiêm trọng.
Ngày thứ hai cô thức dậy với đôi mắt gấu trúc. Ngày thứ ba vết thâm trên đầu gối bắt đầu nhỏ lại. Ngày thứ thư tâm trạng lúc lên lúc xuống, hồi hộp không yên dần dần lắng xuống. Sau nụ hôn ấy, anh không hề xuất hiện. Cô nghỉ một buổi gia sư cho Tiểu Hổ, ở trường chuyên tâm chuẩn bị cho các hoạt động của lễ Quốc tế, cố gắng quên đi chuyện tối hôm ấy.
Cờ quạt phấp phới, lễ Quốc tế một năm một lần được tiến hành đúng theo kế hoạch.
Theo truyền thống của trường, ngoài lễ Giáng sinh và hai buổi bán hàng từ thiện quy mô lớn, lễ Quốc tế được coi là ngày nhộn nhịp nhất trong năm. Trong hội trường, tất cả các giáo viên, trợ giảng ở các khối lớp khác nhau đều mặc trang phục của các quốc gia khác nhau. Học sinh không đứng theo thứ tự lớp học mà căn cứ vào đặc điểm của các quốc gia, tham gia biểu diễn thời trang và hoạt động văn hóa do nhà trường tổ chức.
Hôm nay Khanh Khanh ở đoàn Ấn Độ. Cô mặc quần áo của cô gái Ấn Độ, trán dính nốt ruồi đỏ, theo sau là mười mấy em nhỏ trong trang phục Ấn Độ. Nghe thấy loa gọi "India", cô và các em nhỏ đi từ phòng chờ ra ngoài, bước lên tấm thảm đỏ biểu diễn thời trang.






Những phụ huynh chụp ảnh đều đứng trong khu khán giả, vô số đèn flash vụt sáng. Khanh Khanh mỉm cười rạng rỡ, tay đỡ khăn che đầu.
Cô không ở cùng đoàn với Tiểu Hổ, Tiểu Long. Hai cậu bé một người là Zeus, một người là Heracles, đều ở đoàn Hy Lạp, căn cứ vào thứ tự chữ cái đã bước xuống thảm đỏ. Ba ngày hôm nay, hai đứa trẻ đều được cô giúp việc đưa tới t


Old school Swatch Watches