Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342331

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.

rôi xuống đất, lúc lật chăn ra, một sợi dây màu tím nhạt rơi từ trong chăn ra ngoài. Anh nhặt nó lên, nhận ra đó là sợi dây trên váy của cô, không kìm được mỉm cười. Anh đặt cốc rượu đang uống dở xuống, mặc quần áo chỉnh tề chuẩn bị đi ra ngoài.
Trước khi đi, anh nhét sợi dây vào túi áo ngoài, để cùng với điện thoại, chờ cô gọi điện đến. Trên đường đi, anh cứ lo không biết nhà cô có xảy ra chuyện gì không.
Đến Napa Valley, bọn trẻ đã ngủ. Mrs Phí đang chuẩn bị trang phục cho bọn trẻ mặc trong ngày lễ Halloween. Cô giúp việc khâu chiếc sừng phát sáng và hạt óng ánh ở trên.
Nhìn thấy anh, Mrs Phí ngạc nhiên hỏi: "Chẳng phải vừa nói là hôm nay ở trong thành phố không về rồi sao?"
"Vâng, em vẫn đi, về lấy chút đồ". Nói xong anh đi lên tầng, lên đến cầu thang thì gặp Phí Duật Khâm.
Hai anh em chẳng nói được mấy câu. Phí Duật Minh về phòng thu dọn vài thứ đồ đơn giản rồi xách va ly xuống. Xuống đến phòng khách anh nói cho anh chị nghe về chuyện đi công tác.
"Đi lâu không? Tuần sau là Halloween, anh đi công tác không về được, còn nói với bọn trẻ là chú có thể đến trường xem biểu diễn". Phí Duật Khâm tiễn anh ra tận cửa, vợ không có bên cạnh mới hỏi thêm một câu: "Chú tám, dạo này không có chuyện gì chứ?"
"Không ạ, rất tốt, tuần sau em đi thay anh. Yên tâm đi, em đi trước đây".
"Chú lái xe từ từ thôi, đường bên ngoài tối lắm".
"Em biết rồi".
Anh khởi động xe, đúng lúc gặp chiếc xe đua màu đỏ của Ông Trác Thanh đang đi vào, hai chiếc xe đều dừng ở cửa. Cuối cùng anh dã lùi hai bước để Ông Trác Thanh lái vào nhà xe trước. Ông Trác Thanh lái xe qua, rõ ràng đã kéo cửa xe xuống nhưng không thèm hỏi một câu nào, trong xe có một cô gái.
Người trẻ tuổi thường chỉ nhiệt tình trong chớp nhoáng, gặp nhiều rồi cũng không thấy kỳ lạ. Mrs Phí đã giới thiệu cho, hình như cô gái đó tên là Dương gì đó.
Phí Duật Minh không nghĩ nhiều, tiếp tục lái xe vào thành phố. Trên đường cao tốc, cuối cùng điện thoại đã đổ chuông. Vì sốt ruột, sau khi nhìn rõ số điện thoại của cô, giọng nói của anh không còn bình tĩnh như lúc vừa chia tay: "Sao lâu thế, không xảy ra chuyện gì chứ? Bố mẹ em không nói em chứ?"
Khanh Khanh ngồi trên nắp bồn cầu, hạ thấp giọng, lén lén lút lút báo cáo tình hình: "Không sao, em nói gì họ cũng tin. Lúc em về anh út cũng ở đây, đứng trong phòng hỏi đông hỏi tây cả một đống, nói gần một tiếng đồng hồ, vừa mới tiễn anh ấy đi xong".
"Hai người làm lành rồi?"
"Dù sao thì cũng không cãi nhau nữa. Anh ấy xin lỗi rồi, bố mẹ em cũng đỡ lời cho. Có thể anh ấy cũng không có ý ấy, lúc nãy anh ấy còn để cho em đánh nhưng em không đánh, coi như là tha thứ cho anh ấy. Thực ra anh út của em cũng rất đáng thương, lén ra ngoài tìm em suốt cả một ngày. Anh ấy hứa sau này sẽ không can thiệp vào chuyện của em nữa".
"Thật không?" Anh giả bộ tức giận, hỏi cô: "Thế anh có đáng thương không?"
Khanh Khanh không nghĩ ngợi gì mà trách mắng anh: "Anh đáng hận, anh đáng hận nhất. Anh không học tốt tiếng Trung em không muốn gặp anh nữa".
"Ok, như thế càng tốt, em cứ tiếp tục ghét anh đi, tuần sau anh đi công tác, không gặp em nữa"
"Anh đi đâu?" Lúc nãy vẫn còn đang đùa, nghe anh nói phải đi, tâm trạng của Khanh Khanh quay ngoắt một trăm tám mươi độ, "Tín hiệu trong phòng vệ sinh không tốt, anh nói to một chút".
"Công xưởng ở miền Nam, đi hai ngày, buổi chiều bận quá, quên chưa nói với em". Anh vẫn nói cái giọng điệu trêu ghẹo đó, tuy rằng trong lòng cũng không nhẹ nhõm chút nào.
"Vậy em tiễn anh, bao giờ anh đi? Ngày mai em đến gặp anh".
"Thôi, em ngoan ngoãn ở nhà một ngày, ngày mai đừng đi đâu cả. Khi nào về anh mua quà Halloween cho em, đến trường xem Tiểu Hổ biểu diễn".
"Thôi được, anh chú ý an toàn nhé, em không nói nhiều nữa, ngày mai em lại gọi cho anh. Bố mẹ đang ở ngoài phòng khách. Hôm nay em không đi xem mặt họ rất không vui, nhưng biết em và anh út cãi nhau cũng không nói em. Hôm nay anh út đánh em đau chết đi được. Em cúp máy đây, lát nữa nhắn tin cho anh".
"Ừ, em nghỉ sớm đi".
Khanh Khanh cúp máy, ra ngoài phòng khác tiếp tục nghe bố mẹ giáo huấn. Phí Duật Minh đã xuống đường cao tốc, chờ một cuộc điện thoại khác. Không phải chờ đợi quá lâu, không nằm ngoài dự đoán của anh.
"Anh đang ở đâu?" Số điện thoại lạ, đầu dây bên kia là giọng nói của Mục Tuần, không sai, "Anh đang ở đâu? Có giỏi thì ra đây".
Phí Duật Minh lấy hành lý, không cần lo trước khi đi công tác người nhà nhìn thấy, cũng không cần gặp cô, cho dù có chuyện gì cũng không sao. Tất cả mọi chuẩn bị đều đã xong, anh bình tĩnh nói với Mục Tuần: "Anh chọn địa điểm đi".
Từ lúc lao đến chiến trường đến lúc rút khỏi chiến trường, thời gian chưa đến một tiếng. Hai người đều về nhà trước mười hai giờ, trong suốt quá trình đó không ai nói lời thừa thãi.
Dù sao thì vấn đề cũng đã xuất hiện, dứt khoát nói nghiêm trọng một chút, để anh ta hiểu lầm là gạo đã nấu thành cơm. Phí Duật Minh rất thẳng thắn, thậm chí không tìm từ nào uyển chuyển để thay thế, chỉ nói thêm một câu trước khi Mục Tuần ra tay,


Disneyland 1972 Love the old s