The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342324

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2324 lượt.

rõ ràng là chưa..."
"Thế em bảo anh phải nói thế nào?"
"Không được nói gì cả".
"Thôi được, hôm nay em lớn nhất".
Tạm biệt rất vội vàng, hôn xong, anh đập vào mặt cô, rất nhẹ, giống như đập muỗi vậy: "Sau này có chuyện gì phải lập tức nói với anh".
"Biết rồi".
"Đi đi, về đến nhà gọi điện cho anh".
"Vâng".
Khanh Khanh chạy vào cửa mới nhớ ra mở máy di động. Sau khi mở máy, mười mấy cái tin nhắn liên tiếp hiện lên, nhìn thời gian đều là buổi chiều sau khi cô và Mục Tuần cãi nhau, có đến chín phần tin nhắn của anh. Trước tiên anh xin lỗi, sau đó hỏi cô ở đâu, vì sao lại tắt máy?
Khanh Khanh không kịp nhắn lại, hốt ha hốt hoảng chạy vào đại sảnh, đứng trong thang máy nhìn các con số tăng dần, trong lòng không ngừng cầu nguyện mong sao không có sơ hở, mong ông trời phù hộ cho mọi chuyện thuận lợi. Cuối cùng cô đã đứng trước cửa nhà mình.
Người mở cửa là mẹ, sắc mặt bình thường, Khanh Khanh yên tâm được ba phần. Theo thông lệ, bố sẽ không đành lòng làm khó con gái.
Cô vui mừng quá sớm, vừa vào phòng khách đã nhìn thấy Mục Tuần đứng trước ghế sofa, vẫn là bộ quần áo lúc sáng. Mấy tiếng hai anh em không gặp nhau, thế bế tắc trước đó vẫn chưa được giải tỏa, vì thế nét mặt cũng có chút không tự nhiên.
"Về rồi à". Bố hỏi.
Khanh Khanh "vâng" một tiếng, lí nhí gọi một tiếng "anh út" rồi đi thẳng về phòng mình.
Cô định đóng cửa, Mục Tuần chạy lên trước một bước, lấy chân ngáng cửa: "Anh có chuyện muốn nói với em".
Khanh Khanh không chịu, mẹ lại gần và nói: "Thất Thất, nói chuyện hẳn hoi với anh út, không được giận dỗi".
Cô buông tay, anh bước vào phòng, đóng cửa lại, nhìn vết rách trên quần tất của cô: "Em bắt xe đi đâu?"
"Đi tìm bạn".
"Thất Thất, vẫn còn giận à? Buổi sáng anh không..."
Cô vừa cởi áo khoác vừa cúi đầu tìm dép, không chịu nhìn thẳng vào mặt anh, vờ ra vẻ ung dung tự tại. Mục Tuần nhìn cô tìm dép, bên trái một chiếc bên phải một chiếc, vô tình liếc nhìn chiếc váy của cô, lời xin lỗi đã đến miệng rồi nhưng lại ngừng lại.
"Khanh Khanh, cả ngày hôm nay em đi đâu?"
"Đi tìm bạn, Nọa Mễ, trợ giảng lớp em".
"Các em đi đâu?"






"Dạo phố, ăn uống, mua đồ, xem phim, đến nhà cô ấy chơi".
"Nhà cô ấy có xa không?"
"Không xa..."
Mục Tuần hỏi không ngừng, tuy đều là những lời quan tâm, ân cần nhưng thái độ càng ngày càng không giống xin lỗi. Khanh Khanh không tự tin, quay người lại, kéo chiếc ghế cạnh bàn làm việc rồi ngồi xuống, bật đèn bàn, mở cuốn sổ nhật ký của mình.
Mục Tuần chú ý thấy trên khe hở của chiếc ghế lộ ra dây váy bằng vải lụa màu tím nhạt. Chiếc váy do chính tay anh mua, vốn dĩ chiếc nơ được trang trí ở phía trước, bây giờ lại ở sau lưng cô...
Phí Duật Minh vào phòng tắm, tắm xong anh soi mình trong gương cạo râu. Mặt gương in hình anh nhưng lại tràn ngập mùi của cô. Lúc chiều, chắc chắn là cô đã bôi nhầm sữa rửa mặt. Trên miệng lọ vẫn còn dính bọt cạo râu, không biết lúc bôi lên mặt vẻ mặt của cô như thế nào? Lúc ấy chắc cô đã khóc thảm lắm.
Vì một cô gái như thế, anh bắt đầu không bận tâm tới việc không gian của mình có thêm một người làm bầu bạn. Mỗi buổi sáng họ có thể cùng đánh răng, cùng ăn sáng. Buổi tối có thể kề bên nhau cùng nghe nhạc, xem phim, sau đó tập trung toàn bộ thời gian còn lại trên giường. Tất cả những bức tranh tuyệt vời ấy đều có khuôn mặt của cô, dịu dàng, e thẹn, hoạt bát, trẻ con, dáng vẻ nào cũng thấy hài hòa, khiến anh rất thoải mái.
Phí Duật Minh đặt dao cạo râu xuống, bắt đầu lau tóc, nghiêm túc suy nghĩ xem làm thế nào để lấy lòng người nhà cô, đặc biệt là anh trai cô. Ga trải giường vẫn cộm lên nhăn nhúm, hai chiếc gối một chiếc rơi xuống đất, chiếc gối còn lại dính một sợi tóc của cô, rất dài, có đường cong lên xuống. Anh quấn nó vào ngón tay, khao khát được nhìn thấy cô nằm bên cạnh mình, giống như lúc chiều.
Vẫn là căn phòng trống trơn nhưng trong lòng anh thì chất chứa rất nhiều thứ. Anh rót rượu, ngả người vào chỗ cô đã nằm ngủ, nghiêm túc đợi một cuộc điện thoại.
Phí Duật Minh không thể không thừa nhận, lần đầu tiên trong bốn năm nay anh không chỉ dừng lại ở bồng bột mà đã nâng lên một mức độ cao hơn, không chỉ vì thỏa mãn ham muốn cơ thể mà anh mới nói đến yêu. Yêu sâu sắc như thế nào bản thân Phí Duật Minh cũng không biết, chỉ biết là yêu, dù sao thì không phải là thích, không phải là thích cắt thì cắt một cách dễ dàng, thỉnh thoảng nhớ đến cũng thấy khó chịu trong lòng.
Anh giơ tay kéo ngăn kéo, nhìn thấy thứ mà mình vừa mua nằm gọn trong đó. Anh bắt đầu nghi ngờ về khả năng kiềm chế của mình. Rõ ràng biết là phải đợi nhưng vẫn không kiềm chế được và vẫn mua. Lúc mới qua lại với nhau thỉnh thoảng muốn, bây giờ thì lúc nào cũng muốn, không chỉ muốn được ở bên cạnh cô mà còn muốn đi tiếp, muốn giữ cô lại, nhìn cô ngủ ngon lành trong chiếc áo thể thao. Tình yêu khiến người ta trở nên ngu ngơ, khờ dại, đã lâu lắm rồi anh không được tận hưởng cái cảm giác u mê đầu óc này.
Phí Duật Minh kéo chiếc chăn bị t