Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342326

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2326 lượt.

hảy xuống.
Phí Duật Minh không hề có sự chuẩn bị nào, chiếc xe đã khởi động. Cô nhảy quá mạnh, chưa đứng vững được đã bị ngã. May mà chống được tay nên cũng chưa bị ngã xuống đất. Anh hốt hoảng, vội vàng phanh xe lại. Lúc xuống xe thì Khanh Khanh đã xách túi chạy được mười mấy mét.
Phí Duật Minh chưa bao giờ thấy Khanh Khanh giận dỗi như thế. Anh chạy theo mấy lần nhưng không thể kéo cô lại được.
"Là câu nói đùa, nhưng anh thực sự..."
"Phí Duật Minh, anh đừng chạm vào em". Cô quay người đẩy anh ra xa, vạt áo chưa buộc tung bay trong gió, làn da trắng nhợt lộ ra qua khe hở của chiếc áo da, những giọt nước mắt lăn dài trên má, khiến anh không dám tùy tiện bước lên trên con đường u tối này thêm một bước.
"Những lời như thế có thể đùa được sao? Em nói cho là nghiêm túc, sao anh có thể lừa em như thế được? Em tưởng rằng anh sắp đi thật, ở bên anh lúc nào em cũng phải lo lắng sợ hãi, sợ mọi người trong nhà biết chuyện, sợ anh và anh út đánh nhau, sợ nhà trường biết sẽ ảnh hưởng không tốt. Em mệt mỏi lắm rồi, sao anh còn có thẻ nói với em những lời như thế, anh không biết thông cảm với người khác một chút sao?
Lúc nãy em vẫn còn gọi điện thoại nói dối mọi người trong nhà, không nói với họ là em đi cùng anh, không để họ biết em yêu anh. Anh biết anh út của em phản đối dữ dội như thế nào không? Vì anh em đã mặc kệ anh ấy, sao anh có thể mở miệng ra là nói đi? Lại còn coi đó là trò đùa.
Anh chỉ biết nghĩ đến bản thân anh, không nghĩ xem em có khó chịu hay không. Em không cho anh nữa, em cho ai cũng không cho anh. Anh là đồ khốn kiếp, anh có biết yêu là gì không?" Nói rồi cô lại chạy đi, gió thổi tốc váy cô, khăn quàng cổ để trên xe của anh, cô chỉ có thể túm chặt cổ áo để tránh gió. Mới đi được vài bước đã bị anh chạy lên ôm từ phía sau. Hai cánh tay của anh ôm rất chặt, không cho cô chạy ra khỏi vòng tay của mình.
Cô nói rất nhiều, nói rất nhanh, anh không thể hiểu hết nhưng nhìn thấy nỗi buồn ẩn sau đôi mắt đẫm lệ, trong lòng anh cũng thấy nhói đau. Thực ra ham muốn trong tình yêu là một điều hết sức tự nhiên, nhìn thấy đối phương sẽ nảy sinh ham muốn được gần gũi. Họ đều thử gần gũi, chỉ có điều sự rụt rè của cô và sự nóng vội trong anh không giống nhau. Anh vẫn chưa hoàn toàn có được cô. Anh tham lam, anh khao khát muốn có được cô, anh kìm nén, chờ đợi, thậm chí đôi khi còn lo lắng họ không có tương lai.






"Anh sai rồi...". Anh áp mặt vào gò má lạnh buốt của cô, bắt cô quay người lại, cởi áo khoác khoác lên vai cô, cuộn chặt thân hình nhỏ bé của cô. Càng ngày anh càng yêu cô nhiều hơn, cho dù không dùng đúng cách để bày tỏ tình cảm của mình, "Đừng khóc nữa, Khanh Khanh".
Anh nâng cằm cô, phát hiện vết răng nghiến chặt trên bờ môi của cô. Cô tức đến nỗi toàn thân run lên, nhưng không khóc được. Giọng nói tắc nghẹn trong cổ họng khiến cô càng khó chịu hơn. Cô bị anh ôm rất chặt, vung tay đấm anh một cái rất đau, cắn vào người anh qua lớp áo sơ mi nhưng không được, ngẩng đầu, định giơ tay đánh anh nhưng nhìn thấy vết xước trên mặt anh, cô lại không đành lòng.
"Anh không nóng vội, anh chờ, chờ bao nhiêu lâu cũng được". Anh nắm tay cô, đặt vào túi quần sưởi ấm, lắp bắp nói, "Thực ra anh phải về mấy tuần, tranh thủ Noel quay lại. Nếu không kịp thì sẽ cố gắng về trước Tết. Vốn dĩ hôm nay không định nói với em, lúc nãy nói như vậy... tóm lại anh sẽ quay lại, nhất định sẽ quay lại".
Lúc trước là nói đùa, bây giờ là sắp phải đi thật, Khanh Khanh không kìm nén được nữa, òa khóc nức nở. Đây là lễ Halloween buồn nhất của cô từ trước tới nay. Cứ tưởng rằng anh về rồi hai người sẽ có một đêm Halloween ấm áp, nhưng hoàn toàn không thể ngờ rằng sự việc lại thành ra thế này.
"Anh phải... đi thật sao?" Cô khóc đến lạc cả giọng, ngồi trên bậc thầm cạnh chiếc Hummer, gục mặt xuống gối.
"Đừng buồn, anh đi rồi nhất định sẽ quay lại".
Hứa thì có tác dụng gì. Những câu nói đùa anh nói trước đó cô không biết câu nào đáng tin, câu nào không nên tin là thật. Cô cố kìm nén để không khóc, thỉnh thoảng sụt sịt một tiếng, túm cổ áo của anh ra sức lắc thật mạnh, giống như khi anh lắc cô.
"Suốt đời này em sẽ không cho anh". Bây giờ điều duy nhất cô có thể nghĩ đến để kìm chặt anh cũng chỉ có điều này. Cô ngẩng mặt, dũng cảm nói, "Nếu anh đi thì sau này đừng có chạm vào em. Em sẽ yêu người đàn ông khác. Cuối tuần em sẽ đi xem mặt".
"Đi đi, đi đi", anh nhận ra chỗ khó xử của cô, hùa theo cô, "Anh cũng đi, anh đi cùng em xem có ai thích em không".
Phí Duật Minh thở dài, lấy trong túi áo khoác một chiếc hộp nhỏ, khẽ lấy ra một chiếc kẹp áo nạm đá quý. Chiếc kẹp áo là hình số "7" xinh xắn, ở dưới có treo một hình số "8" xiêu vẹo.
Anh tự tay đính chiếc kẹp áo vào chỗ trống bị rách trên áo da, lỗ hổng trên áo giống như đường cắt tinh tế. Anh đặt tay vào một chỗ rất mềm mại, giọng nói trầm lắng pha chút say đắm nhưng lại vô cùng tỉnh táo: "Anh có thể không quay về được sao? Trick or treat!"
Trái tim của Khanh Khanh được "treo" trê


Polly po-cket