Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2320 lượt.

nhìn là biết người tri thức. Hai bên ngồi xuống, gọi loại cà phê mình thích, xoay quanh chủ đề xã giao.
Khanh Khanh không có hứng thú, đối phương có chút cẩn trọng, nói chuyện cũng không cởi mở, chỉ nói về chuyện ở trường, ánh mắt thì không rời khỏi chiếc bàn uống nước ở giữa hai người. Không khí cũng chẳng khá hơn lần xem mặt đầu tiên là mấy. Khanh Khanh đang tính sẽ đưa ra lời từ chối như thế nào thì phục vụ mang đồ uống tới.
Cốc cà phê thứ hai vừa mới được đặt xuống, Khanh Khanh chưa kịp bóc túi đường thì nhìn thấy Phí Duật Minh lảo đảo xuất hiện trước cửa quán cà phê. Sắc mặt của anh không được tốt lắm, mái tóc rũ rượi lòa xòa trước trán, bước vào cửa, nhìn quanh một lượt rồi phi thẳng về phía cô.
Giảng viên trẻ vẫn đang giới thiệu về công việc của mình, bỗng nhiên một giọng nói vang lên.
"Xin lỗi, anh đến muộn". Phí Duật Minh thản nhiên kéo chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống, khoác vai Khanh Khanh, kéo cốc cà phê trước mặt cô sang phía mình, lấy túi đường trên tay cô, nắm tay cô không chút e dè, lịch sự bổ sung một câu: "Chuyện của cô ấy tôi đều biết cả, có điều gì muốn hỏi anh cứ nói với tôi".
Động tác cơ thể và lời nói rất đơn giản nhưng lại bày tỏ rất rõ ràng những điều muốn nói. Giảng viên trẻ kia hơi lúng túng, chuyển mình trên ghế một cách không tự nhiên, ngay cả một câu hỏi cũng không nêu ra được, chỉ bưng cốc cà phê trước mặt uống vài ngụm rồi rút tiền ra trả.
"Cà phê chúng tôi mời", Phí Duật Minh nhanh tay lấy hóa đơn, bưng cốc cà phê của Khanh Khanh lên, nhẹ nhàng khuấy thật đều rồi đưa đến trước mặt cô: "Em uống đi".
Sự quan tâm dịu dàng của anh càng khiến không khí trở nên khó xử hơn. Khanh Khanh bưng cốc cà phê, không biết phải xử trí thế nào. Giảng viên trẻ rất giữ thể diện, đứng dậy cũng không chào một tiếng, lấy áo khoác rồi đi thẳng ra cửa.
Phí Duật Minh dõi theo bóng anh ta, anh cũng đứng dậy theo, sau đó bất ngờ cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Khanh Khanh, giọng khàn khàn: "Em được lắm, càng ngày càng thích tự làm theo ý mình".
Đôi mắt màu cà phê đậm của anh hằn lên những tia máu, bộ râu cũng chưa được cạo sạch, nhìn gần trông càng hốc hác, tiều tụy hơn. Khanh Khanh cảm thấy lòng mình rối bời, có chút xót xa, cũng có chút ân hận. Nhưng anh không cho cô giải thích mà nâng cằm cô, đặt làn môi của mình xuống đó, cơn tức giận cố kìm nén cuối cùng đã bùng phát.






Rất nhiều người trong quán cà phê liếc nhìn họ. Khanh Khanh cũng thấy bối rối, kéo anh ngồi xuống nhưng lại bị anh lôi dậy. Chắc chắn là anh bị ốm không nhẹ. Đôi môi nóng rá, hơi thở rừng rực phả vào mặt cô, hôn xong lại ho khù khụ, mặt đỏ bừng lên, nắm tay cô đặt lên má, vừa chạm vào đã thấy nhiệt độ rất cao, vẫn còn sốt.
"Anh đang sốt". Cô không bận tâm đến đỏ mặt, không bận tâm đến việc giải thích, đặt tay ra sau gáy anh, thấy gáy nóng ran.
Phí Duật Minh cầm áo khoác của cô đi thanh toán, ngoảnh đầu lại kéo tay cô cảnh cáo. Khanh Khanh không còn cách nào khác, đành phải để mặc cho anh kéo đi, đến tận lúc lên xe mới buông tay ra. Trước khi lên xe, cô nghe thấy anh nói từ phía sau: "Về nhà sẽ tính sổ với em".
"Anh có lái xe được không?"
"Được".
Vì sao phải nghe lời? Khanh Khanh không dám hỏi, trong lòng bắt đầu nghĩ lung tung, thầm nghĩ anh bị ốm chắc không dám làm gì, có điều qua chuyện lần trước, cô không thể hoàn toàn yên tâm về anh.
Sau khi vào cửa, anh đặt đồ trong túi lên chiếc bàn trong phòng khách, vào phòng bếp rót hai cốc nước, đưa cốc nước ấm cho cô, sau đó mở hai gói thuốc, bày một hàng thuốc trước mặt cô.
"Em có đói không, có muốn ăn chút gì trước không?"
Cô lắc đầu và nói: "Không đói".
"Vậy thì uống cái này trước, lát nữa ăn sau".
Anh ngửa đầu dốc thuốc vào miệng, sau đó uống một ngụm nước lạnh. Anh đặt cốc xuống, thấy cô vẫn còn đang ngồi nghịch, liền giúp cô xé gói thuốc ra.
"Uống đi, đề phòng cảm cúm".
Những viên thuốc nhỏ bé vàng đỏ xen kẽ nằm gọn trong lòng bàn tay. Trông chúng thật đáng thương. Khanh Khanh đã uống chúng dưới sự thúc ép của anh.
Phí Duật Minh đặt cốc xuống bàn, kéo Khanh Khanh vào phòng ngủ. Anh còn sức để giằng co nữa, đứng ở cửa phòng ngủ, đưa ra yêu cầu vô lý: "Ngủ với anh một lúc".
Khanh Khanh từ chối theo bản năng: "Em không ngủ".
"Không ngủ cũng phải ngủ, anh đang sốt đây này". Anh lấy cảm cúm làm cái cớ, kéo cô vào phòng ngủ.
Anh không nghĩ gì cả, cởi áo khoác rồi đè cô xuống giường, dựa vào ưu thế thể hình, vừa kéo chăn, vừa cởi hàng cúc áo nhỏ trên chiếc áo len dài của cô.
"Phí Duật Minh".
Thân hình nóng hừng hực đè xuống. Người anh nóng như một cái lò lửa, cách lớp quần áo gối lên ngực Khanh Khanh, chạm vào cánh tay mát lạnh của cô, không kìm được thở dài dễ chịu.
"Suỵt... đừng làm ồn, ngủ đi". Anh thật sự rất buồn ngủ, hai mắt cứ díp lại với nhau, không còn sức lực để nổi cáu, chỉ muốn được nghỉ ngơi. Cho dù cô có co mình như thế nào thì anh cũng có cách làm cho chân tay cô duỗi thẳng ra, xếp gọn tư thế cuộn mình trong vòng t