Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2323 lượt.
n số "8" kia, cô nhẹ nhàng vuốt ve nó, những giọt nước mắt long lanh trên mi, ánh mắt dõi theo những đứa trẻ đi xin kẹo đến trước một ngọn đèn bí ngô ấm áp. Nhưng trong lòng cô hiểu rất rõ, ngọn đèn bí ngô ấy vẫn chiếu sáng khuôn mặt anh, có điều đi đi lại lại một vòng chỉ thay đổi thời gian và địa điểm mà thôi.
Cô không chịu nhìn anh nhưng lại túm lấy một chiếc khuy áo trên ngực anh, xoắn chặt lấy nó.
"Em cần hết, vì thế anh không được đi".
Khanh Khanh nghi ngờ vấn đề vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn họ đã làm lành. Lúc nhìn thấy bọn trẻ, cô khẽ gượng cười, có điều họ vẫn trải qua một ngày lễ Halloween không mấy vui vẻ.
Khanh Khanh dẫn bọn trẻ đi gõ cửa từng nhà để xin kẹo, hai mắt vẫn còn đỏ, cũng không hứng thú lắm. Lúc đầu Phí Duật Minh chờ ở nhà. Sau đó kiếm cớ lo cho an toàn của họ nên chạy ra ngoài tìm, mang cho cô chiếc áo khoác, còn áo khoác của mình thì quên trong xe. Hai người một người đi trước, một người đi sau, cách nhau một đoạn khá xa, chỉ trao đổi ánh mắt, không nói một lời nào. Bọn trẻ thi nhau hỏi vì sao Miss 77 không vui, vì sao chú lại đi theo? Kẹo thì chẳng xin được bao nhiêu, lại gặp mấy người hàng xóm kỳ lạ. Khanh Khanh đưa Tiểu Long, Tiểu Hổ về nhà từ rất sớm, kiếm cớ cáo từ. Anh lại chạy theo sau định lái xe đưa cô về.
Họ vừa ra xe thì gặp chiếc xe đua màu đỏ của Ông Trác Thanh đi vào sân, cửa kính được hạ xuống, Dương Tân tươi cười thò đầu ra ngoài vẫy tay với Khanh Khanh.
"Khanh Khanh, đi bây giờ à, lát nữa có đến Thạch Lựu Viện cùng bọn mình không?" Dương Tân không sợ gặp người lạ, còn Ông Trác Thanh thì lạnh lùng đứng cạnh cửa xe nhìn Phí Duật Minh.
"Không đi đâu, mình còn có việc, lần sau nhé".
Khanh Khanh vội vàng cáo từ. Hình bóng cô đơn nhanh chóng biến mất trên con đường ngoằn ngoèo ở Napa Nalley. Phí Duật Minh không đuổi theo, đút tay vào túi áo dựa người vào tường, đứng dưới ngọn đèn bí ngô ở cửa một lúc rất lâu. Ông Trác Thanh đưa bạn gái về nhà một lúc cũng ra ngoài. Đúng lúc ấy anh cũng hút xong một điếu thuốc, chuẩn bị về phòng. Dương Tân lại gần chào anh, anh khẽ gật đầu, không hề tỏ chút thái độ nào.
Tối hôm ấy, Khanh Khanh nằm bò trên gối, soi chiếc kẹp áo dưới ánh đèn, ngắm nghía một hồi rất lâu. Cô nhắn một cái tin "Anh không được đi đâu cả" rồi tắt máy, trong lòng vẫn còn di chứng sau lần nói đùa. Phí Duật Minh bê cốc nước lạnh uống một viên thuốc cảm cúm, thử gọi điện thoại cho cô, thấy cô vẫn giận dỗi tắt máy, nhắn lại một cái tin rồi đi ngủ.
Anh vừa đi công tác về, thời tiết khô ráo, lạnh giá, lại thêm nội hỏa bùng phát sau cuộc cãi cọ, ngày thứ hai vẫn chưa thấy gì, nhưng đến cuối tuần lúc Khanh Khanh đi xem mặt, Phí Duật Minh đã sốt suốt đêm. Anh cố gượng bò dậy, ý nghĩ đầu tiên là cầm điện thoại xem ngày tháng, sau đó gọi điện thoại cho cô.
"Em đang ở đâu?" Giọng anh khản đặc, lúc ngồi dậy vẫn còn ho, "Đi xem mặt thật sao?"
"Dĩ nhiên rồi. Ở trong khu phố mà, sắp đến cửa rồi. Anh sao rồi, uống thuốc chưa?" Khanh Khanh vẫy tay bắt taxi rồi nói địa chỉ.
Phí Duật Minh nghe thấy cô nói chuyện với lái xe taxi tron điện thoại, vội hỏi: "Ở đâu? Anh cũng đi".
Trước đây anh không hề coi chuyện xem mặt là thật, cứ tưởng rằng cô sẽ không đi, nào ngờ cô đi thật. Tuy không phải là chuyện gì to tát nhưng trong lòng anh không vui chút nào.
"Anh đừng đến, em có thể ứng phó được. Đằng nào cũng phải gặp một lần, nếu không thì không biết ăn nói với bố mẹ thế nào". Khanh Khanh tự biện bạch cho mình, nhưng lại cố tình nói địa chỉ cho anh nghe.
"Anh đến gặp bố mẹ em, anh nói rồi, anh sẽ cố gắng để họ chấp nhận".
"Vậy thì đợi xem mặt xong em cùng anh đến gặp bố mẹ em". Cô hạ quyết tâm, kiên quyết cúp máy.
Phí Duật Minh bò dậy mặc quần áo, đánh răng rửa mặt, chuẩn bị lái xe ra ngoài. Lúc xuống phòng khách còn bị anh chị ngăn lại.
"Chú tám, chú như thế này rồi còn đi đâu, có lái xe được không?"
Miệng anh nói lái được nhưng vẫn chưa đến đường cao tốc, tác dụng gây buồn ngủ của thuốc cảm cúm đã phát tác, hai mắt anh lờ đờ, dính lại với nhau, miệng ngáp lên ngáp xuống không ngừng. Anh kéo cửa kính hai bên xuống, để gió lạnh ùa vào trong xe, lúc ấy đầu óc mới tỉnh táo hơn một chút.
Đây là lần đầu Phí Duật Minh phóng xe bay nhất trong sự nghiệp của mình từ trước đến nay. Mấy lần phóng vọt lên trên đường cao tốc anh đều toát mồ hôi, con đường trước mắt đan xen hỗn loạn, gió có quật mạnh đến đâu cũng không thể xua đi cơn buồn ngủ trong anh. Sau khi xuống đường cao tốc, anh rẽ nhầm hướng trên cầu vượt, vòng vèo rất lâu mới quay về đúng đường. Anh vặn loa đến mức to nhất, không cho phép mình ngủ gật. Gặp những tay tài xế lề mề chậm chạp, anh bức xúc ấn còi thô lỗ.
Địa điểm xem mặt của Khanh Khanh không dễ tìm, cô cũng ngồi trên xe taxi vòng qua vòng lại mấy vòng mới tìm được. Cô đoán chắc Phí Duật Minh không tìm được, vào quán cà phê tìm một chỗ bắt mắt nhất đối diện cửa ra vào, chỉnh điện thoại ở chế độ rung, chờ nhân vật anh tài mà bố giới thiệu xuất hiện.
Còn năm phút nữa mới đến giờ hẹn nhưng đối phương đã đến, vừa