Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2296 lượt.

ô, xoa bóp cho cô.
"Mỏi à?"
Tất cả đều đắm chìm trong hơi ấm của bóng tối, không có ham muốn, chỉ có thư thái và mỏi mệt ngấm vào tân xương tủy.
"Không, vừa nằm mơ"
Khanh Khanh chạy vào phòng vệ sinh, lúc ra ngoài người cô trắng thêm hai phần, khiến Nọa Mễ nhìn mà chỉ muốn cười.
Dù sao thì cũng là người trẻ tuổi, rất nhạy cảm với những chuyện mới mẻ. Nhân lúc dò hỏi cặn kẽ, Nọa Mễ thu thập được rất nhiều thông tin. Những gì có thể nói Khanh Khanh đều đã nói, những gì không thể nói có đánh chết cô cũng không nói.
"Nhận ra được sao?". Khanh Khanh hỏi.
"Nhận ra được", Nọa Mễ gật đầu lia lịa.
"Buổi sang không có chuyện gì chứ?"
"Cũng bình thường, không có chuyện gì lớn lắm, Duncan đến một lần"
"Anh ta đến làm gì?"
"Đưa thiệp mời tham dự party của Shawn cho chị, Shawn sắp đi, muốn làm party toàn trường". Nọa Mễ chỉ tay vào phong bì trước máy tính.
"Ừ". Khanh Khanh cầm lên, do dự một lúc, không mở ra mà nhét thẳng vào ngăn kéo.
Buồi chiều vẫn là những công việc thường nhật. Khanh Khanh lo lắng không biết mọi chuyện ở nhà có bình thường hay không, rất nhiều lần muốn gọi điện thoại về nhưng lại sợ càng cố làm ra vẻ tự nhiên lại càng dễ dàng lộ sơ hở. Những bộ quần áo cần phải khâu vá thêm đều ở nhà Phí Duật Minh. Cô và Nọa Mễ là những bộ quần áo đã khâu xong, treo lên mắc quần áo, cất vào tủ, chờ ngày biểu diễn.
Hết giờ làm, Khanh Khanh muốn về nhà sớm một chút, không may Phí Duật Minh đến đón, chiến xe máy của Mục Tuần cũng dựn ở cổn trường.
Hai người đàn ông đều đi vào lớp học, một người đi trước, một người đi sau. Phí Duật Minh cầm một bọc quần áo, Mục Tuần cầm mũ bảo hiểm. Hai người chạm mặt nhau ở hành lang, cả hai đều sững người nhưng không ai dừng lại, vẫn một người đi trước, một người đi sau đi vào lớp học.
Khanh Khanh lên thư viện ở tầng trên, chỉ có một mình Nọa Mễ ở trong phòng. Nọa Mễ đã gặp Phí Duật Minh, cũng đã gặp Mục Tuần, nhưng khi hai người cùng xuất hiện một lúc cô vẫn thấy ngỡ ngàng.
Nọa Mễ biết vì chuyện yêu đương mà Khanh Khanh và anh út mâu thuẫn với nhau. Cô thu dọn đồ chơi, mâý lần muốn nói chuyện để xoa dịu hông khí nhưng lại nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này. Người yêu và anh trai đương đầu với nhau, rất có thể sau này sẽ là chồng và bác. Thực ra có nhiều người có thể chung sống hòa thuận với nhau, nhưng hai người đàn ông bên cạnh Khanh Khanh lại không hợp tính với nhau.
Khanh Khanh ôm chồng sách về lớp, vừa vào cửa đã nhìn thấy Phí Duật Minh ngồi trước máy tính, đang định cười thì Nọa Mễ ngồi trong góc khẽ ho một tiếng. Cô vừa quay sang mời chú ý đến Mục Tuần đang ngồi trên bàn , lập tức đứng im tại chỗ, không dám tiến về phía trước.
Nọa Mễ ôm mấy đồ chơi bằng bong cần phải mang đi giặt, nhân lúc bao người rơi vào thế bế tắc, chuồn ra ngoài theo lối cửa sau.
Phí Duật Minh thản nhiên ngồi trên ghế của Khanh Khanh, nghịch chiếc bút chì hình chuột Mickey trong hộp bút của cô, chốc chốc lại liếc nhin về phía hai an hem. Khanh Khanh hiểu rằng ánh mắt ấy đang muốn nói, "Em không được qua đó, thử qua đó xem".
Mục Tuần cũng chẳng tốt đẹp hơn là bao. Anh cầm mũ bào hiểm đi đến trước mặt cô, liếc nhìn chồng sách trên tay cô rồi lại ngắm nghía khuôn mặt của cô rất lâu.
Lòng bàn Tay Khanh Khanh đẫm mồ hôi, gạt tay vào gáy sách mấy lần mà vẫn không hết. Cô có cảm giác mình đang rơi vào hoàn cảnh giống như Sophie\'s Choice muốn chọn nhưn glai5 không dám chọn, chỉ muốn bổ mình làm đôi.
"Bà muốn an dồi rán, anh không tìm thấy, em biết ở đâu có không?" Sắc mặt Mục Tuần ôn hòa hơn một chút, cho cô một lối thoát.
"Ở siêu thị... em đi cùng anh?" Khanh Khanh lo lắng nói.
Phí Duật Minh đặ chiếc bút chì đang quay tít trên tay xuống rồi đứng dậy. Khanh Khanh lại không biết phải nói gì. Thế là không lâu sau cô ôm eo Mục Tuần ngồi sau xe máy, Phí Duật Minh lái xe, ba người cùng đến siêu thị lớn nhất cạnh trường.
Đây tuyệt đối là một tổ hợp vô cùng kỳ lạ. . Mục Tuần đẩy xe hang, Phí Duật Minh xách giỏ, hai người đểu đi bên cạnh Khanh Khanh. Mỗi lần lấy thứ gì đó, Khanh Khanh không quan tâm đến giá cả mà trước tiên đắn đo cân nhắc xem lát nữa sẽ đặt vào giỏ của ai. Về sau Mục Tuần lùi một bước, một mình đi đền khu thực phẩm, Phí Duật Minh cùng Khanh Khanh đến khu hang tiêu dung.
Phí Duật Minh chọn rất nhiều đồ dùng sinh hoạt, bàn chải đánh răng, khăn tắm, dép đi trong nhà, sữa rửa mặt, màu sắc, kiểu dáng đều là của nữ giới, chọn thứ gì cũng hỏi ý kiến của cô, nếu không thích cô sẽ đặt lên giá. Anh đi đến phía sau tủ đồ trang điểm nắm tay cô an ủi: "Không sao, cho dù anh ấy biết cũng không sợ, để anh nói với anh ấy".






Lúc Mục Tuần quay lại, chiếc xe đẩy chất đầy các loại đồ ăn, đồ ăn vặt và socola không phải là ít. Nhân lúc Khanh Khanh đến giá hàng lấy đồ. Phí Duật Minh đến phía sau Mục Tuần, khẽ nói: "Gần đây cô ấy thường xuyên chảy máu cam, anh mua cho cô ấy ít hoa quả".
Mục Tuần cúi đầu nhìn xe đẩy, gườm gườm nhìn Phí Duật Minh. Đến lúc thanh toán, hai hộp socola k