Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.

phải nói đến người đàn ông khác". Anh rất chán, rất buồn bực, hai mắt vẫn rực lửa, "Anh nói lại một lần nữa, em không được đi".
Đột nhiên anh không muốn làm gì nữa, chỉ muốn ôm chứ không phải ngồi cách xa nhau như thế này. Anh dập thuốc ném ra ngoài cửa, ôm cô vào lòng. Mái tóc dìa xõa lên vai anh. Cô không nhúc nhích, khóe mắt vẫn còn vị mặn chat.
Trong đêm tối, ánh đèn trên than máy bay tạo thành những ngôi sao sáng trên bầu trời, nhấp nháy, nhấp nháy không ngừng. Đột nhiên cô có cảm giác không xác định vời người đàn ông bên cạnh mình, sợ đó chỉ là ngôi sao băng vụt qua trên bầu trời, chỉ cần buông tay là sẽ biến mất. Cô ôm chầm lấy anh, rất chặt, rất chặt. Khoảnh khắc ấy nét mặt anh trở nên dịu dàng hơn, khẽ hôn lên trán cô.
"Giáng sinh định thế nào?"
"Đón Giáng sinh cùng anh"
Nghe câu trả lời của cô, Phí Duật Minh im lặng rất lâu, trong đầu lóe lên một từ, lần thứ hai nghĩ đến không còn giống lần thứ nhất.






Bí mật, giấu diếm hay phản bội
Tuần cuối cùng trước kỳ nghỉ, Phí Duật Minh chuẩn bị cùng Khanh Khanh đi kiểm tra sức khỏe. Tối hôm trước, anh chính thức mời cô đến nhà ăn cơm với thân phận bạn gái, gặp anh trai và chị dâu của anh.
Mrs Phí bận rộn sắp xếp quà cáp, chuẩn bị đưa bạn trẻ về Hong Kong đón giàng sinh, vì Khanh Khanh nên tạm gác mọi chuyện lại đích thân xuống bếp chuẩn bị đồ ăn cho cô. Mr Phí cũng về nhà tham dự.
Họ là người thân thiết nhất củ Phí Duật Minh ờ trong nước. Nhà họ Phí là một đại gia đình, họ hàng thân thiết rất nhiều. Trên Phí Duật Minh có một anh trai, dưới có một cô em gái.Mọi người gọi anh Lão Bát là căn cứ vào thứ tự của các anh chị em trong họ. Điểm này khá giống với nhà Khanh Khanh.
Tuy trước đây Khanh Khanh thường xuyên ra vào căn biệt thự của nhà họ Phí và Napa Valey, nhưng lần này là đến làm khách nhà họ Phí, dù sao thì cũng thân phận khác. Cô rất mong chờ, cũng rất lo lắng, có thể coi đây là lần đầu tiên chính thức gặp người nhà của người yêu, trong đó lại có một tầng quan hệ nhạy cảm cá nhân và công việc quả thực không hề đơn giản chút nào.
"Con nhớ Miss 77, con muốn cô ấy đến", Tiểu Hổ nói.
"Miss 77 và chú đi rồi, chú không cho Tiểu Hổ Miss 77, chú cướp Miss 77 đi rồi. Miss 77 chỉ yêu chú, không yêu Tiểu Hổ, ô ô ô". Tiểu Long nói..
"Anh đáng ghét, đánh anh". Tiểu Hổ sắp khóc, Khanh Khanh không đành lòng muốn đi xuống nhưng bị Phí Duật Minh kéo lại.
"Cứ mặc kệ chúng, sau này sẽ quen thôi".
"Em xuống em thế nào."
"đừng đi, chúng không biết em ở đây". Anh tiếp tục đi lên tầng, mặc kệ có muốn hay không, vẫn kéo cô vào phòng.
Sau thời kỳ rung đông mãnh liệt nồng cháy, Phí Duật Minh đã suy nghĩ cân nhắc rất nhiều chuyện, lúc nào cũng có thể đưa cô đi đâu, làm những gì, làm thế nào mới có thể khến mối quan hệ này phát triển hơn nữa. Anh không phải là người có thể kiềm chế ham muốn, có bạn gaí rồi liền có ý nghĩ "hưởng thụ" theo bản năng, nhưng suy nghĩ của cô thì không giống anh. Anh càng khao khát có một mối quan hệ vững chắc thì càng phải chú ý đến nhiều thứ, dĩ nhiên là càng phải chú ý đến suy nghĩ của cô hơn.
Phí Duật Minh ngồi trên sofa, cầm mô hình xe Hummer, nói hai câu liên quan đến xe hơi, thấy cô đang ấm ức như muốn nói gì đó, liền dừng lại.
"Nói đi, em muốn nói gì?"
"Trước đây... anh cũng thế này sao?"
"Thế nào?". Thấy cô chất chứa nhiều tâm sự, anh cũng muốn cô nói ra những điểu mình đang nghĩ.
Khanh Khanh nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cọn từ bảo thủ nhất: "Là... rất nhiệt tình..."
Anh là người từng trải, chỉ cần nghe là hiểu. Anh đặt mô hình xe vào tủ,đi vào góc phòng và nói: "Anh hiểu ý của em. Nói thẳng nhé, phải xem là với ai, vì là em nên anh mới như thế, nều là một người không có tình cảm nào khác thì anh sẽ không thế. Môi trường, bối cảnh sống của chúng ta không giống nhau, quan điểm về rất nhiều vấn đề cũng khác nhau, , chỉ có thể là hai người dựa vào nhau, cọ xát lẫn nhau. Anh không thể hoàn toàn biến thành người như em mong muốn. Em cũng không thể giống như các cô gái phương Tây. Vì thế hãy cứ là chính mình, cố gắng tiếp nhận đối phương. Giống như em thích dỗ dành trẻ con, không đành lòng khi thấy Tiểu Hổ khóc. Nhưng ở nước ngoài bọn anh không quan tâm đến việc trẻ con khóc, có nước mắt mới từ từ học cách tự lập, kể cả lúc chúng nã cũng sẽ không đỡ chúng dậy. Từ nhỏ chúng phải ở phòng riêng. Nếu cứ bảo vệ chúng theo cách mà người Trung Quốc làm thì mãi mãi chúng cũng không trưởng thành được, em hiểu không? Giống như anh Út và mọi người trong gia đình em đối xử với em như vậy, lúc nào cũng coi em là trẻ con". Anh lấy chiếc gạt tàn đã lâu lắm rồi không dùng đến trên bệ cửa sổ, xoay xoay trên tay rồi nói,"Không nói chuyện này nữa, anh hi vọng em có thể từ từ thích nghi. Thời gian chúng ta đến nhà em do em quyết định, đến lúc đó cần phải chú ý những gì em suy nghĩ rồi nói cho anh biết".
Tuy ngoài miện Phí Duật Minh nói hy vọng Khanh Khanh hoàn toàn tự lập nhưng vẫn đưa cô đi khám sức khỏe.
Thời gian khám sức k