Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342288

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.

bữa cơm là được. Anh không cho em gặp hắn nữa".
"Không phải em muốn gặp anh ta".
"Vậy thì vì sao em đi?"
"Em... mọi người đều đi, em không đi thì không hay lắm".
Anh nghe vậy đường gân xanh trên trán khẽ giật giật, dường như là vô cùng phản cảm.
"Người Trung Quốc đền như vậy sao? Em không muốn đi thì đừng đi, không việc gì phải ép mình. Em làm gì là quyền của em. Thấy thích thì làm. Đây vốn là buổi họp mặt riêng tư, quan hệ giữa em và hắn như vậy không cần phải đi. Dù sao thì nếu em đã hỏi anh rồi thì anh cũng nói cho em biết, anh không đồng ý.\!"
Anh rất ít khi độc đoán như thế trước mặt cô. Khanh Khanh e ngại vì hoàn cảnh hiện tại, lại hông biết phải nói thế nào nên không tranh cãi với anh nữa. Cô bỏ áo khoác của anh ra, đi vào hội trường nghe nhạc.
Phí Duật Minh đi sau cô. Hai người lại cầm nến nhưng tâm trạng nghe nhạc thì không giống nhau. Cô đi đến bên cạnh vài đồng nghiệp của mình, anh không đi theo nữa.
Vì cuộc nói chuyện này mà họ giận dỗi với nhau suốt cả một ngày. Anh không nhắn tin cô cũng không nhắn, vì thế không gọi điện, không gặp mặt. Phí Duật Minh không hiểu vì sao cô muốn đi. Khanh Khanh thấy anh không quan tâm đến lập trường của cô. Tóm lại không ai nói thêm về chuyện ấy nữa. Cả hai bận rộn với những công việc cuối cùng trước lễ Giáng sinh, cố tình không liên lạc.
Khanh Khanh nhận phiếu khám sức khỏe trong kỳ nghỉ, hẹn khám sức khỏe vào dịp cuối năm. Nhân lúc về thành phố, cô mua quà Giáng sinh cho Shawn. Cô chọn rất nhiều kiểu, cuối cùng chọn chiếc cà vạt kè chéo, có thể coi là đẹp, hơn nữa cũng không vượt quá mức giá mà nhà trường quy định. Gói quà viết thiếp xong, cô nhớ lại những chuyện đã qua, mở cuốn sổ nhật ký mà mình đã viết hơn một năm trước.
Thực ra ban đầu ấn tượng của Khanh Khanh về Shawn không phải là xấu, nhưng trong lòng có vướng mắc, giữ thái độ phỉ định với một mô thức tình cảm, không có niêm tin với những người đàn ông quá xuất sắc. Thời gian qua đi, Khanh Khanh không thể không thừa nhận trong sự từ chối của cô ít nhiều có chút tự ti. Cô không tin sự bình thường của mình có thể chinh phục được người đàn ông tòa sang như Shawn. Đối với Phí Duật Minh, sự không tự tin ấy vẫn tồn tại.
Cô viết trên tấm bưu thiếp: "Hi vọng sau khi về nước tất cả đều thuận lợi". Chỗ ký tên vẽ mặt cười, coi như là có đầu có cuối.
Trên đường về ngoại ô, điện thoại đổ chuông, là tin nhắn của Phí Duật Minh, viết năm chữ tiếng Trung "Em đang ở đâu?"
Hai người không liên lạc lâu như vậy, người nhượng bộ trước là anh, Khanh Khanh mềm lòng, gọi lại cho anh.
"Em đang ở trên đường, còn anh?"
"Ở cửa hàng, gần Champagne Town".
"Anh đến đó làm gì?"
"Muốn gặp em".
Anh lúc nào cũng thẳng thắn như thế, mâu thuẫn nhỏ giúp hai người vì câu nói ấy mà tan biến.
Phí Duật Minh không biết làm gì, đi một vòng trong cử hàng của Champagne Town, đi ra đi vào mấy lần liền, mua bia, báo, nước ngọt rồi quay lại mua đồ ăn cho cô.
Anh xếp hàng chờ thanh toán, đang định rút tiền thì bị một bàn tay lạnh buốt ngăn lại, ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt của Khanh Khanh. Cô hà hơi, mặt đỏ ửng, bím tóc vắt hai bên.
Anh đưa ví tiền cho cô còn mình thì xách đồ, lúc ra ngoài cũng chỉ đi theo cô. Anh muốn gặp cô nhưng gặp rồi lại không biết phải bày tỏ thế nào.
Đến chỗ đỗ xe, cô đặt đồ xuống, định đi nhưng bị anh kéo lại đưa vào trong xe. Cửa xe Hummer đóng lại, túi đồ bị vứt sang một bên. Anh ngả người về phiá cô, chỉ muốn dùng cách đó để chắc chắn trong lòng cô có anh.
"Không được đi, không được đi". Anh tựa cằm lên mũi cô, nhắc đi nhắc lại mấy lần.
"Đi đâu?"
"Đâu cũng không được đi", nói rồi lại bịt miệng không cho phản đối. Anh hôn rất gấp, nhiệt độ trong cơ thể tăng vụt lên., rõ ràng là không muốn buông tay nhưng lại đẩy cô ra, khởi đông xe.
"Mình đi đâu vậy anh?" Đột nhiên biểu hiện cỉa anh trở nên không tự nhiên, Khanh Khanh chạm vào bàn tay đang đặt trên vô lăng, nhưng anh gạt đi.
"Không đi đâu cả".
Chiếc xe phóng ra khỏi khu Champagne Town nhưng không đi xa, chỉ dừng lại ở khu đất quy hoạch rông lớn, xung quanh có những khu biệt thự đang xây dở, từ xa có thể thấy những chuyến bay cất cánh từ sân bay.
Bầu trời sao bao la nhưng không chắn được ánh mắt của anh. Cô rất sợ, lúc anh hôn cô không ngừng đẩy anh. Trong xe, anh muốn, cô không muốn, cuối cùng không thể không dừng lại. Anh nghe thấy nước mắt cô rơi xuống túi quà, hai tiếng tí tách, đột nhiên buông tay ra.
"Thôi", anh mở cửa sổ, lấy một điếu thuốc.
Trông cô hơi thê thảm, hai bím tóc rối bù lòa xòa trên vai. Anh hít một hơi thuốc rồi lấy một túm tóc, vuốt nhẹ qua các kẻ tay rồ bỏ ra.
"Đừng như thế này được không?"
"Em muốn anh phải thế nào?. Anh nâng cằm cô, toàn than vẫn đông cứng.
"Chúng ta nói chuyện... em muốn đi là vì.."
"Anh không muốn nói chuyện ấy, đừng đi". Anh thay đồi cách nói nhưng ý thì vẫn vậy, "Chúng ta nói chuyện có ý nghĩa hơn một chút được không? Ví dụ anh phải làm thế nào thì bố mẹ em mới thích anh, anh trai em chấp nhận anh. Anh thấy không cần thiết