Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2272 lượt.
ật Minh hẹn mấy người bạn người Đức đến nhà hàng Schindler cách đó không xa ăn tối. Bữa tiệc Giáng sinh không thể thiếu được uống rượu nói chuyện. Lúc tàn cuộc cũng là lúc Schindler bắt đầu đón khách đêm, người ra người vào không ngớt. Phí Duật Minh chào ông chủ một tiếng, xách túi đồ mua cho Khanh Khanh ra ngoài đường bắt xe về nhà.
Lúc đầu anh nói với lái xe địa chỉ ở Napa Valley nhưng thấy hơi xa nên chuyển sang nhà riêng trongthành phố. Anh nhớ Khanh Khanh tham gia bữa tiệc trong thành phố, hai người đã nói trước với nhau sau khi bữa tiệc kết thúc cô sẽ về nhà bố mẹ. Sau khi bốn người nhà họ Phí đi, căn biệt thự ở Napa Valley rất trống trải. Anh cảm thấy trống vắng nên không muốn về đó. Anh và Ông Trác Thanh đều là người không phải lúc ngủ thì
không tùy tiện bước vào cửa, người giúp việc theo giờ cả ngày cũng chưa chắc nhìn thấy mặt chủ. Ngoài buổi tối Khanh Khanh đến đó, thời gian còn lại anh chỉ vào bếp đúng một lần, hơn nữa vào để lấy bia.
Phí Duật Minh lấy sợi dây chuyền mà mình đã mua cho cô trong túi, ngẫm nghĩ không biết Khanh Khanh có hiểu những chữ trên đó không. Cô không biết tiếng Pháp, tiếng Đức nhưng rất thông minh, sẽ nghĩ ra cách. Anh nhìn thấy cô lén giở từ điển chuyên ngành của anh, muốn tìm ra ý nghĩa của một vài từ trong văn bản. Lúc chăm chú làm việc, cô sẽ vì chút thành quả nho nhỏ mà để lộ lúm đồng tiền xinh xắn, có lúc chỉ là lắp ghép robot thành những hình mới trông rất ngốc nghếch
Cứ nghĩ đến Khanh Khanh, Phí Duật Minh lại thấy lòng rất ấm áp, tâm trạng vô cùng thoải mái.
Thời tiết ngày một lạnh hơn. Kỳ nghỉ sắp đến gần, ngoài việc đến thăm bố mẹ cô, anh còn phải sắp xếp rất nhiều việc khác. Anh muốn cùng làm với Khanh Khanh, hoặc sống cùng với cô.
Anh ngầm hiểu là cô đang trên đường về nhà, nhìn đồng hồ vẫn còn sớm, cô lại rất nghe lời nên càng yên tâm hơn.
"Anh mua đồ cho em rồi, trưa mai sang đón em, ngủ sớm đi nhé".
"Vâng".
Buổi tối Khanh Khanh không nhắn tin nữa, Phí Duật Minh cũng không nghi ngờ. Anh cũng thường tham gia các buổi họp mặt, rất mệt, về đến nhà nằm lăn ra ngủ là chuyện bình thường. Trước khi đi ngủ anh nhắn cho cô hai tin nhắn, một tin nhắn toàn những lời quan tâm, bảo cô đi nghỉ sớm, một tin nhắn chúc ngủ ngon.
Sau khi ở bên nhau, cho dù có khuya thế nào, mệt thế nào, tối nào hai người cũng nhắn tin. Niềm vui làm họ quên đi mệt mỏi. Chỉ có duy nhất một lần ngoại lệ là cái đêm Khanh Khanh ở lại căn hộ của anh, nằm bên cạnh anh, chính miệng nói cho anh nghe, bớt đi rất nhiều phiền phức. Vì thế cho đến nay, anh lập riêng một file trong điện thoại lưu các tin nhắn chúc ngủ ngon của cô, từng tin nhắn xếp liền nhau. Ngày nào không cần phải nhắn tin nữa thì có nghĩa là họ đang ở bên nhau. Cả hai tin nhắn Khanh Khanh đều không nhắn lại. Phí Duật Minh nghĩ một lúc, đặt điện thoại lên đầu giường, nhìn đồng hồ lần cuối cùng, lúc ấy vừa mới qua mười hai giờ
đêm. Anh chỉ nghĩ cô quá mệt nên đã đi ngủ. Ngoàimột chút lo lắng, anh không nghĩ gì khác.
Vừa mới thiếp đi không lâu, Phí Duật Minh bị một hồi chuông làm tỉnh giấc. Anh tưởng là báo thức, bất giác quay người đi, nhưng lại nhanh chóng mở mắt, nhận ra chiếc điện thoại dưới gối đang rung ầm ầm, đổ chuông liên hồi.
Điện thoại đổ chuông lúc này rất không bình thường. Anh rất ít khi gặp trường hợp này, trừ phi bạn bè ở nước ngoài tính nhầm múi giờ. Anh bật đèn ngủ ngồi dậy, giở điện thoại ra xem thì thấy số của Khanh Khanh, thời gian là ba rưỡi đêm.
Phí Duật Minh lập tức nhấc máy, cảm giác đầu tiên là xảy ra chuyện. Cô chưa bao giờ gọi điện cho anh lúc nửa đêm, cho dù là lần cô bị ốm.
"A lô?".
"Anh Phí? Có phải là anh Phí không ạ? Anh Phí chú của Tiểu Hổ?".
Đầu bên kia là giọng của một cô gái xa lạ, Phí Duật Minh không quen, nhưng là người Trung Quốc.
"Là tôi đây. Cô là... Khanh Khanh đâu?".
"Tôi là đồng nghiệp của Khanh Khanh".
Cô gái nói được một nửa thì tín hiệu điện thoại trở nên rất kém, xung quanh rất ồn ào, có tiếng nhạc, có tiếng người, vừa nghe đã biết không phải ở nhà.
"Khanh Khanh, a lô, Khanh Khanh!".
Phí Duật Minh nhảy xuống giường mặc quần áo, đi chân đất ra phòng khách, khoảng mười mấy giây, giọng nói của cô gái trong điện thoại mới nghe rõ hơn.
"Anh Phí, tôi là đồng nghiệp của Khanh Khanh, anh có thể đến đây một chút được không?".
"Chuyện gì vậy, Khanh Khanh đâu?". Anh bật đèn trong phòng khách, căn phòng trống trơn, đầu đĩa quên
chưa tắt, cửa CD bật ra chiếc CD mà anh thích nhất, trên bàn là mấy món quà mua tặng Khanh Khanh. Phí Duật Minh lại cao giọng nói, không giấu được nỗi bất an trong lòng, "Khanh Khanh sao rồi? Cô đưa điện thoại cho cô ấy, để cô ấy nói chuyện với tôi".
"Cô ấy... anh chờ một chút". Hình như điện thoại bị truyền tay, Phí Duật Minh nghe thấy tiếng nói chuyện hỗn loạn, nhưng không biết đâu là Khanh Khanh. Hầu hết mọi người đều nói tiếng Anh, tiết tấu nhạc nền rất mạnh, tiếng nói chuyện cũng bị át đi, có người ấp úng nói trong điện thoại nhưng