Tặng Ngươi Một Đóa Hoa Diên Vĩ
Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2181 lượt.
Cung Liệt tức giận nói, “Chờ nó tránh ra !” Anh biết Bùi Diệc muốn giúp anh vượt qua nỗi sợ hãi trong lòng nhưng cũng phải nhìn xem trường hợp đi chứ ! Hơn nữa anh cũng cảm thấy như vậy một chút cũng không có tác dụng, anh vẫn là sợ a…
Bùi Diệc đột nhiên quay đầu nhìn anh một cái, sau đó rất nhanh đưa tay nhặt con giun đang cách bọn họ càng ngày càng gần ném vào trong lòng Nam Cung Liệt.
“A…” Nam Cung Liệt oa oa kêu to, vốn muốn nhảy dựng lên nhưng Bùi Diệc lại giữ chặt anh, “Cậu muốn chết a !” Bây giờ nhảy dựng lên không phải đúng lúc trúng đạn sao ?
Nam Cung Liệt sắc mặt tái nhợt nhích tới nhích lui, “Diệc… Mau lấy nó ra !”
Bùi Diệc hoàn toàn không để ý tới anh, rung đùi đắc ý nói, “Cậu xem nó đáng yêu lắm không.”
“Thả ra !…”
Bùi Diệc nắm chặt lấy tay anh, không cho anh động đậy. Nam Cung Liệt nhìn con giun kia như muốn chui vào trong quần áo của anh thì sợ tới mức lạnh run, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, suýt khóc lên.
“Có độc…”
Bởi vì tốc độ quá nhanh nên Tư Minh Dạ tránh không kịp, mắt thấy sẽ bị đạo âm phong kia tổn thương thì đột nhiên một bóng trắng lóe lên, âm phong kia lập tức tiêu tan.
Kiều Bối Nhi kiểm tra một lượt, thấy Tư Minh Dạ không có việc gì mới yên lòng, nâng mắt nhìn lại thì thấy một cô gái vân đạm phong khinh. Cô gái mặc trên người chiếc áo sơ mi và quần dài đều màu trắng, da thịt như tuyết, mắt như thu thủy, mái tóc đen nhánh bay nhẹ nhàng rồi rơi mềm mại ở trên vai, cánh môi phấn nộn hơi nhếch lên mang theo ý cười nhạt, nhìn qua có chút vô dục vô cầu.
* vô dục vô cầu : không ham không xin
Điều kinh ngạc khác của Kiều Bối Nhi là bộ dáng cô gái này cư nhiên giống với Vân Huyên như đúc, nhưng lại khác với Vân Huyên là liếc mắt một cái liền làm cho người ta cảm thấy yêu thích.
Cô gái thản nhiên mở miệng, “Vân Huyên, ngươi càng lúc càng to gan !”
Vân Huyên nhìn cô ta, trong mắt đều là ý hận mãnh liệt, “Vân Phong Khinh, ngươi dựa vào cái gì giáo huấn ta ? Nếu không phải ta, ngươi có thể có hôm nay sao ? Sở dĩ năng lực của ta yếu như thế cũng là vì ngươi ! Ta hận ngươi !” Cô vẫn kêu cô ta là Vân Phong Khinh chứ không kêu cô ta là Thượng Quan Mạt, bởi vì Thượng Quan Mạt là chủ nhân của Thượng Quan gia. Thân phận đó luôn làm cho ý hận trong lòng cô không thể khống chế, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát ra.
Vân Phong Khinh cười nhạt như trước, hình như một chút cũng không đem sự thù địch của cô để ở trong lòng, lời ra khỏi miệng cũng không nghe ra nhiều cảm xúc, “Vân Huyên, ngươi vi phạm gia quy Thượng Quan gia tộc, không tuân thủ lệnh của chủ nhân, đối với chủ nhân bất kính nên sẽ bị trừng phạt ngũ mã phân thây, ngươi có dị nghị gì không ?”
Kiều Bối Nhi nhịn không được run run khóe miệng, các cô là trở lại thời cổ đại sao ? Sao luôn có cảm giác cô gái này không nên thuộc về thời đại này chứ ?
Vân Phong Khinh như có chút cảm giác đảo mắt nhìn về phía cô, trong ý cười mắt càng sâu, Kiều Bối Nhi cũng nhếch môi cười, tuy là lần đầu tiên gặp mặt nhưng không biết vì sao đối với cô gái này lại đặc biệt có thiện cảm, thấy có chút hối hận vì đã gặp muộn.
Vân Huyên sắc mặt trắng bệch, “Ngươi không thể đối với ta như vậy !”
Vân Huyên thật sự bị dọa sợ, Vân Phong Khinh là người như thế nào cô rất rõ. Cô ta nói được thì sẽ làm được, chuyện cô ta muốn làm cho dù là mẫu thân cũng không có cách nào ngăn cản.
Vân Phong Khinh thản nhiên nhíu mày, “Không thể ? Tổ tiên Thượng Quan gia tộc có nói lệnh của chủ nhân cao hơn tất cả, hành hình !”
“Không được…” Lúc này đột nhiên truyền đến giọng người đàn ông ở cửa đang vội vàng đi đến.
Vân Phong Khinh thản nhiên hô một tiếng,“Tiểu lục !” Sau đó liền thấy Vân Thiên tựa như bị người lôi kéo, hoàn toàn không thể tiến lên, vội đến độ hai mắt đỏ lên, “Vân Phong Khinh, mẫu thân sẽ không bỏ qua cho ngươi !”
Vân Phong Khinh cười giễu nói, “Năng lực của mẫu thân thấp hơn ta !”
“Ngươi…” Vân Thiên không biết nên ngăn cản như thế nào. Vân Phong Khinh ai cản cũng không nổi, đối với người thân cũng máu lạnh đến cực điểm.
Nam Cung Liệt ngoắc ngoắc Bùi Diệc, “Vân Thiên không phải cùng cậu có quan hệ rất tốt sao ? Tôi cảm thấy mắt nhìn người của cậu cần phải nâng cao đấy !” Anh sao cảm thấy Vân Thiên có chút chẳng phân biệt được đúng sai nhỉ ?
Lúc nãy Vân Huyên bộ dáng như hận không thể giết Vân Phong Khinh, nói vậy khi có cơ hội nhất định sẽ không chút do dự xuống tay. Sao lại không thấy Vân Thiên nói Vân Huyên máu lạnh chứ ?
Bùi Diệc nhíu mày nói, “Cậu đừng quên lúc trước là ai đem nhặt cậu về !” Nói mắt nhìn người của anh kém, không phải là tự nói bản thân cậu ta rất kém sao ?
“A…”
Nam Cung Liệt còn chưa kịp tức giận thì một tiếng kêu thê thảm vang lên, có chút ghê người. Cũng may bọn họ đều không phải người bình thường, nếu người bình thường nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu kia chắc đã bị dọa sợ sớm ngất đi rồi.
Kiều Bối Nhi nhìn Vân Huyên “yếu đuối” thì trong lòng cười lạnh. Trở thành tạm biệt sao ? Không có năng lực chính là kh