Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
he qua rất yếu, hơn nữa lúc nãy còn té xỉu, sao có thể làm cho người ta yên tâm đây ?
“Không có việc gì… tôi nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi…” Thanh âm càng ngày càng nhỏ, cuối cùng thì biến mất.
“Liệt !” Trong lòng Bùi Diệc rất hoảng loạn. Nam Cung Liệt đều luôn luôn vui vẻ, cho dù chẳng như bề ngoài vui vẻ nhưng chưa bao giờ xuất hiện bộ dáng suy yếu như thế này. Cho dù là bị thương cũng nghiến răng nghiến lợi, nhe răng nhếch miệng, sẽ không giống hấp hối như bây giờ, giống như bất cứ lúc nào cũng…
“Lam Tư…” Bùi Diệc thanh âm có chút run run, trước kia chưa bao giờ phát hiện hóa ra không có Nam Cung Liệt, anh không thể hô hấp, cậu ta sớm đã trở thành một bộ phận không thể cắt rời.
Lam Tư nghe được tiếng động liền nhẹ nhàng buông Phạm Bảo Nhi, lần mò đi qua. Bùi Diệc lấy bật lửa ra, nương theo ánh lửa mỏng manh có thể thấy Nam Cung Liệt sắc mặt tái nhợt.
Lam Tư sau khi kiểm tra thì lắc lắc đầu, như trước cái gì cũng không kiểm tra được. Bùi Diệc vẻ mặt âm trầm, Lam Tư đột nhiên đưa tay bắt lấy cổ tay của anh, “Cậu sẽ không đánh tỉnh cậu ta chứ ? Người không có việc gì cũng sẽ bị cậu đánh chết.”
Bùi Diệc trầm mặt không nói lời nào, Lam Tư nhíu mày nói : “Hiện tại Liệt không có chuyện gì, có lẽ chờ cậu ta tỉnh ngủ thì tốt rồi. Cậu không cần quá lo lắng !” Nói là nói như vậy nhưng Bùi Diệc làm sao có thể không lo lắng, bộ dáng Nam Cung Liệt không có sức sống như vậy, ngay cả anh cũng có chút lo lắng.
Kiều Bối Nhi nghe được động tĩnh đã sớm tỉnh lại, trong lòng thở dài một tiếng, có lẽ không nên dẫn bọn họ đến. Tuy bọn họ không như người bình thường nhưng cũng là người bình thường, Minh Quốc này cổ quái như vậy, hơn nữa cô còn hoài nghi Vân Huyên và Minh Quốc có liên quan. Nếu Vân Huyên thật sự xuất hiện, muốn thừa cơ hội này loại trừ bọn họ, vậy bọn họ khẳng định là dữ nhiều lành ít rồi.
Tư Minh Dạ hôn lên trán cô an ủi, “Đừng suy nghĩ miên man, không có việc gì đâu !” Kiều Bối Nhi ôm cánh tay anh thật chặt.
“Két” “Két”
Lúc này tường đồng vách sắt bốn phía cư nhiên bắt đầu di chuyển, phòng khách khôi phục nguyên trạng. Đột nhiên xuất hiện ánh sáng làm cho người ta cảm thấy có chút chói mắt, một lát sau mới có thể thích ứng được. Tư Minh Dạ ôm Kiều Bối Nhi đứng dậy, thấy Nam Cung Liệt sắc mặt tái nhợt thì nhíu nhíu mày, hiển nhiên cũng không phải không lo lắng nhưng chỉ bỏ lại mấy chữ, “Trở về phòng nghỉ ngơi đi !” Sau đó ôm Kiều Bối Nhi rời đi.
Lam Tư lạnh giọng nói, “Có việc thì gọi tôi !” Bùi Diệc gật gật đầu.
……
Bên tai tất cả đều là tiếng thở dốc ồ ồ của mình, tiếng tim đập quá nhanh, còn có tiếng gió vù vù thổi qua bên tai.
“Đừng chạy !”
“Mau… Bắt lấy bọn chúng…”
“Hắc hắc… tên ăn mày, cho tụi bây chơi cùng tao đã là nể mặt rồi thế mà còn dám chạy ! Đánh cho tao !”
“Ô ô… Anh… Đau quá…”
“Ha ha… Tụi bây nói hôm nay chơi như thế nào ?”
“Hắc hắc… Hôm nay chơi cho cá ăn thế nào ? Ngày hôm qua không cẩn thận giết chết con cá của cha tao, làm hại tao bị mắng rất lâu. Hôm nay thì tốt rồi, chơi vui một chút để trút mối hận trong lòng của tao !”
“Không muốn… Anh… Cứu em…”
“A…” Nam Cung Liệt ngồi dậy thật mạnh, không ngừng thở hổn hển, trong mắt mang theo tia mờ mịt, bên tai hình như còn có thể nghe thấy tiếng vui cười cùng tiếng cầu cứu.
“Liệt…”
Nam Cung Liệt đảo mắt nhìn về phía Bùi Diệc, sững sờ nói, “Diệc, là tôi hại chết Tiểu San, là tôi…
Bùi Diệc ôm cổ anh, “Liệt, không phải lỗi của cậu, cậu đừng tự trách mình nữa !”
Nam Cung Liệt vốn chỉ là một tên ăn mày cùng em gái sống nương tựa lẫn nhau. Anh đã không thể nhớ nổi vì sao mình và em gái lại trở thành ăn mày, chỉ duy nhất nhớ rõ là đoạn kí ức khiến cho anh vĩnh viễn cũng không quên được.
Đều là lỗi của anh. Là anh chọc tới đám người kia !
Khi đó anh sáu hay bảy tuổi gì đó, kỳ thật anh cũng không rõ mình bao nhiêu, Tiểu San bộ dáng cũng khoảng bốn, năm tuổi. Trong thế giới này, người có lòng thông cảm không nhiều cho nên bọn họ không muốn chết đói thì chỉ có thể đi trộm, cho dù bị bắt lại chẳng qua cũng chỉ bị đánh một chút mà thôi, so với đói chết vẫn tốt hơn. Tuy còn nhỏ nhưng anh vẫn biết yêu thương em gái, cho nên mỗi lần đều sẽ bảo con bé trốn ở một bên, không cần phải đi ra.
Một lần đó anh lén mò tới một cửa hàng bách hóa để trộm hai cái bánh, rất may không có bị chủ tiệm phát hiện nhưng trong lúc bối rối thì không cẩn thận đụng vào một tên con trai khoảng mười một, mười hai tuổi. Đứa bé trai kia mặc đồng phục, xem ra là học sinh của một trường quý tộc nào đó, phía sau nó còn dẫn theo một đám nhóc tuổi xấp xỉ cũng mặc đồng phục. Cả đám người nhìn qua đều có chút dáng vẻ lưu manh.
Anh không muốn gây chuyện, cũng không thể trêu vào nên rất lễ phép nói xin lỗi, nhưng những người này cũng không muốn dễ dàng như vậy liền buông tha anh. Tên bị anh đụng phải chán ghét vỗ vỗ quần áo bị anh đụng tới, sau đó nhìn về phía anh, không có ý tốt nào nói, “Đúng lúc bọn tao đều rất nhàm chán, thằng ăn mày, chơi đùa cùng bọn tao thế nào ?”
Nam Cung Liệt hiểu rõ rơi vào trong tay bọn c