Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342192
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2192 lượt.
húng sẽ không dễ chịu, đương nhiên là xoay người bỏ chạy.
“Cư nhiên dám chạy !”
“Đại ca, chỗ đó còn có một đứa !”
Nam Cung Liệt trong lòng cả kinh, cư nhiên có người mắt tinh phát hiện ra Tiểu San. Không còn cách nào khác, Nam Cung Liệt đành phải chuyển hướng mà kéo Tiểu San cùng chạy. Tốc độ tự nhiên cũng chậm lại, hơn nữa đám người kia vốn to con hơn bọn họ nên đương nhiên chạy nhanh hơn, rất nhanh bọn họ liền bị bắt lại.
Sau đó bọn họ bị đám người kia dẫn đến một thôn nhỏ ở khu vực ngoại thành đánh cho một trận, nghe Tiểu Mị kêu đau nhưng anh lại không có khả năng cứu con bé.
Vốn nghĩ đến bọn chúng sau khi đánh xong sẽ bỏ đi nhưng là không nghĩ tới đám người thiếu gia nhà giàu kia không biết chừng mực, bụng dạ ác độc, vốn không xem bọn họ là người. Anh và Tiểu San đối với bọn chúng mà nói là món đồ chơi nhàm chán, phải đợi khi bọn chúng chơi đã mới có thể buông tha cho bọn họ.
Có người đề nghị cho cá ăn. Tên nhóc bị anh đụng vào dễ nhận thấy là tên cầm đầu nhóm người này, nó cũng vô cùng tán thành đề nghị này. Bảo người đào ra một con giun rồi nhìn Nam Cung Liệt xấu xa cười nói, “Thằng nhóc, nó là em gái của mày phải không ? Mày có vẻ rất thương em của mày a, vậy trước cho em của mày ăn no vậy !”
“Đừng…” Nam Cung Liệt vùng vẫy muốn ngăn cản thì lại đón lấy một trận đánh đập.
“Đừng… anh… cứu em…” Tiểu San bình thường rất hiểu chuyện nhưng lúc này lại bị dọa sợ.
Nam Cung Liệt nhìn Tiểu San bị tách miệng ra, nhìn đám người kia vui vẻ đem con giun nhét vào trong miệng con bé, một bên còn có người càng không ngừng đánh đá lên người con bé thì anh lại bất lực, đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ ánh mắt rưng rưng của Tiểu Mị, anh biết con bé đang cầu cứu với anh.
“Di ? Sao lại bất động rồi ?”
“Không… Sẽ không chết chứ ?”
Dù sao cũng chỉ là một đứa bé mười một, mười hai tuổi, tuy bình thường làm hữ hung ác nhưng phát hiện thật sự hại chết người vẫn là có chút sợ hãi, đám người lập tức giải tán. Nam Cung Liệt không tin Tiểu San đã chết nhưng vì bị đánh tàn nhẫn nên anh không thể nhúc nhích, chỉ có thể hai mắt nhìn thẳng Tiểu Mị, hy vọng con bé có thể động đậy một chút nhưng Tiểu San vẫn không nhúc nhích. Hắn vẫn nhìn mãi đến khi hai mắt cay cay rơi lệ, con bé vẫn như cũ không hề động đậy một chút nào.
Mãi đến khi hai người đều hết sức ngồi phịch ở trên giường… Lặng im trong chốc lát… Nam Cung Liệt nhìn lên bầu trời thì thào nói, “Tiểu San rất nghe lời, rất hiểu chuyện, cho dù đói bụng cũng không khóc nháo… Có đôi khi có chút mơ hồ nhưng cũng rất thông minh…”
Bùi Diệc im lặng nghe, mãi đến khi anh dừng lại mới mở miệng nói, “Cậu dù sao vẫn còn biết mình có em gái, tôi ngay cả mình từ đâu xuất hiện cũng không biết đấy !” Từ khi bắt đầu có trí nhớ thì anh đã ở cô nhi viện, cũng không biết tại sao lại không được yêu thương mặc dù anh là do ba mẹ anh tạo ra mà lại ghét bỏ anh, bỏ rơi anh.
Sau khi Nam Cung Liệt hoàn hoàn nói ra hết thì trong lòng dễ chịu một ít, nghe xong lời anh nói thì đá một cước tới, “Cậu là đang an ủi tôi hay là đang so sánh sự đáng thương với tôi ?”
“Ai… Trên thực tế, tôi thật sự đáng thương hơn so với cậu a ! Liệt, nếu không cậu an ủi tôi một chút đi ?”
“Cút !”
“An ủi một chút đi!”
“…”
*****
Trên bàn cơm, Kiều Bối Nhi nâng mắt nhìn Nam Cung Liệt hỏi, “Nam Cung Liệt, anh không có việc gì chứ ?”
“Không có việc gì !” Anh cũng không biết mình xảy ra chuyện gì nhưng hiện tại là thật không có việc gì.
Kiều Bối Nhi gật gật đầu, “Nga” một tiếng, sau đó lại nhìn về phía Bùi Diệc, “Bùi Diệc, khóe miệng của anh làm sao vậy, không phải là bị cắn chứ ?”
“Khụ khụ…” Nam Cung Liệt chợt bị sặc một cái, quay đầu nhìn về phía Bùi Diệc. Tuy rằng hai người đánh nhau một trận dữ dội nhưng trên thực tế đều là Bùi Diệc để cho anh phát tiết, anh không có bị đánh nhưng Bùi Diệc hẳn là bị đánh rất thảm.
Bùi Diệc sờ sờ khóe miệng, thản nhiên nói, “Có thể là bị sâu lông cắn a !”
Nam Cung Liệt sắc mặt tối sầm, “Cậu mới là sâu lông !”
Này giống như chưa đánh đã khai, toàn bộ ánh mắt đều tập trung trên mặt Nam Cung Liệt. Kỳ thật không nói nhưng mọi người cũng biết anh không thoát khỏi có liên quan !
Phạm Bảo Nhi hì hì cười nói, “Anh, em ủng hộ anh…” Đang nói thì đột nhiên thân mình mềm nhũn ngã sang một bên. Lam Tư nhanh tay đỡ lấy cô, sau khi kiểm tra một lúc thì vẻ mặt bình tĩnh nói,“Tình huống giống như Liệt !”
Kiều Bối Nhi cau chặt mày, nếu chỉ có Nam Cung Liệt thì còn có thể nói nguyên nhân là do cơ thể của anh ta nhưng bây giờ Bảo Nhi lại gặp tình huống giống như vậy, nhất định không phải là trùng hợp.
Kiều Bối Nhi híp mắt lại, đột nhiên lên tiếng kêu lên, “Vân Huyên !”
Vốn cô chỉ là hoài nghi nhưng nhìn người xuất hiện ở cửa thì Kiều Bối Nhi biết cô đoán đúng rồi ! Vân Huyên năng lực không đủ cho nên Nam Cung Liệt và Phạm Bảo Nhi chỉ ngất xỉu, không có thật sự bị thương gì, nhưng cô tin Vân Huyên muốn làm không chỉ có như thế.
Cô gái xuất hiện ở cửa mặc bộ quần á