Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
trở nên rất khó xem, xem ra vận khí của cô thật sự thật không tốt.
Mạc Mạc thấy người trước mặt tản ra lãnh khí thì sửng sốt, sau đó nhìn về phía xe bên cạnh, sắc mặt đổi đổi, anh thấy,“Diệc, anh nghe em giải thích, em cùng cậu ta không có gì !” Tuy Tề Tường thích cô nhưng cô thật sự chỉ xem cậu ta là anh trai mà thôi. Tề Tường đối với cô rất tốt, cô không muốn mất đi anh trai này. Mạc Mạc chờ đợi nhìn bóng dáng của Bùi Diệc, hy vọng anh có thể hiểu được tâm tình của cô.
Bùi Diệc híp mắt nhìn Lãnh Nguyệt Tâm, tinh thần cảnh giác cao độ, sao còn lo đến một màn lúc nãy, âm thanh lạnh lùng,“Đi xa một chút !” Tuy không rõ sao Lãnh Nguyệt Tâm lại muốn đụng tới Mạc Mạc nhưng một chút sát ý kia anh sẽ không cảm giác sai !
Mạc Mạc sắc mặt trắng nhợt, vì sao anh không thể hiểu cho cô ? Thật sự cô cùng Tề Tường không có gì, chẳng lẽ cô không đáng để anh tin tưởng như vậy sao ? Hay anh muốn lấy cớ này để đẩy cô ra ?
Cô biết chuyện lần trước là cô làm sai, cô cũng đã rất tự trách nên lúc xuất viện cô hỏi qua Lam Tư, tuy thái độ Lam Tư đối với cô không tốt nhưng trong lời nói anh ta vẫn có một chút thương cảm, cô đã biết cô gái kia chưa chết !
Cô một mình ở bệnh viện đều do Tề Tường chăm sóc cô, tuy cô bị thương không phải rất nặng nhưng anh cũng chưa một lần đến gặp cô, khiến cô rất đau lòng. Anh lâu như vậy không xuất hiện, cô có bao nhiêu khổ sở anh biết không ? Chẳng lẽ trừng phạt như vậy còn chưa đủ, anh hoàn toàn muốn đuổi cô ra khỏi cuộc sống của anh sao ?
Kỳ thật không phải Bùi Diệc không muốn đi gặp cô, mà mấy ngày nay tất cả đều bận rộn tìm Kiều Bối Nhi, hơn nữa tình hình Tư Minh Dạ cũng làm cho người ta lo lắng. Quan trọng nhất là, anh không biết nên đối mặt với cô như thế nào !
Mạc Mạc một mình đau lòng, mặt khác hai người cũng đang giương súng sẵn sàng. Nơi này tuy không phải người đến người đi nhưng cũng không phải nơi để rút súng, nhưng Lãnh Nguyệt Tâm đã không còn đường có thể đi, cô rất rõ rơi vào tay Tư Minh Dạ kết quả sẽ sống không bằng chết !
Tốc độ Bùi Diệc rút súng cũng không chậm hơn so với cô, họng súng đen ngòm hướng về đối phương, Lãnh Nguyệt Tâm lạnh giọng,“So với sống không bằng chết, tôi tình nguyện lựa chọn chết, có thể kéo Đường chủ chôn cùng tôi cũng không oán !”
Bùi Diệc trong mắt tất cả đều là ngưng trọng, anh cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, không biết Lãnh Nguyệt Tâm đột nhiên sao lại bị ép đến cùng đường. Nếu chỉ có mình anh, anh cũng không e ngại Lãnh Nguyệt Tâm nhưng hiện tại có Mạc Mạc ở đây, không giống !
Mạc Mạc rốt cục ý thức được cái gì, đi từ phía sau Bùi Diệc ra vừa thấy, sắc mặt càng thêm tái nhợt, cũng không biết là lá gan lớn hay bị dọa choáng váng, không thét lên chói tai.
Cũng may lúc này không có ai đi qua, nếu không đã sớm có người báo cảnh sát. Đột nhiên không biết từ đâu chui ra một bé trai đáng yêu mười một, mười hai tuổi, Mạc Mạc muốn kêu nó đừng lại đây nhưng lại phát không ra tiếng. Bé trai cười đáng yêu với Mạc Mạc sau đó chạy về hướng cô.
Bùi Diệc sau khi lướt nhanh qua bé trai, nhíu mày, ánh sáng mỏng manh lóe lên. Bùi Diệc trong lòng cả kinh, họng súng trực tiếp chuyển hướng bé trai, không chút do dự bóp cò mà cùng lúc đó, Lãnh Nguyệt Tâm cũng đồng thời nổ súng, viên đạn bay về phía Bùi Diệc lại nửa đường bị một viên đạn khác bắn chệch. Vì trên súng đều trang bị ống giảm thanh nên vẫn không gây nên sự khủng hoảng.
Bé trai bị bắn trúng giữa hai đầu mày, cách xa Mạc Mạc hai thước thì ngã xuống, một cây kim bạc ở ngón giữa phát sáng lạnh lẽo. Mạc Mạc ngẩn người, chạy đến bên cạnh ôm lấy bé trai thì thấy vết đạn giữa hai đầu mày, lại có chút thất thần, đã chết ? Nó vừa rồi còn cười với cô mà trong chớp mắt đã chết !
Ngẩng đầu nhìn Bùi Diệc, ánh mắt xa lạ kia giống như chưa bao giờ quen biết anh, thanh âm có chút run run,“Nó chỉ là một đứa nhỏ !”
Bùi Diệc nắm chặt súng trong tay, muốn mở miệng giải thích lại bị Mạc Mạc nhanh chóng cắt ngang,“Bùi Diệc, anh sao có thể là người như vậy ? Anh dựa vào cái gì tùy tiện chấm dứt sinh mệnh người khác ?”
Lúc này Lãnh Nguyệt Tâm đã bị vài người chế ngự, Nam Cung Liệt mở cửa xe đi ra, trên tay còn cầm súng, đi vài bước đến trước mặt Mạc Mạc liền một bạt tai đi xuống. Mạc Mạc té trên mặt đất, nhìn vẻ mặt tức giận của Nam Cung Liệt trong lòng có chút sợ hãi, tầm mắt chuyển hướng Bùi Diệc nhưng Bùi Diệc lại giống như không cảm giác được tầm mắt của cô, hai mắt tựa như đang nhìn cô lại giống như không nhìn cô. [Vũ: aizzz'>
Nam Cung Liệt đưa tay nhặt lên kim bạc trong tay bé trai khoa tay múa chân một chút, cười lạnh nhìn về phía Mạc Mạc,“Không biết thứ này có thể gây chết người hay không ?”
Nhìn kim bạc trong tay Nam Cung Liệt dần dần tới gần mặt mình, Mạc Mạc sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, trên mặt bắt đầu toát ra mồ hôi lạnh. Nhìn cô bộ dáng sợ hãi, Nam Cung Liệt nhếch môi cười, giọng điệu rất bình tĩnh,“Nếu không phải tôi đúng lúc đuổi tới, cô cho là bây giờ còn có thể đứng đây mặc cô phê phán sao ? Lấy mạng đổi mạng kết quả cư nhiên lại như thế này, cô gái như cô thật đ