Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342251
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2251 lượt.
Nhưng trời lại phụ lòng người, Bùi Diệc đột nhiên đưa tay đoạt rượu trên tay anh, liếc mắt nhìn anh,“Đừng nghĩ dời đi lực chú ý của tôi.”
Nam Cung Liệt nhìn hai chai trên bàn, thật muốn khóc mà, vì sao còn chưa say a ? Đảo mắt thấy Bùi Diệc lại muốn đến tủ lấy thêm rượu, Nam Cung Liệt lập tức ngăn lại,“Cậu làm cái gì ? Trên tay cậu không phải đang cầm một chai sao ?”
Bùi Diệc đẩy anh ra, từ trong tủ lấy ra một chai, đưa tới tay anh,“Uống với tôi !”
*****
Xe tiến vào biệt thự, Tư Minh Dạ ôm Kiều Bối Nhi xuống xe hướng đến phòng khách, Kiều Bối Nhi vỗ vỗ bàn tay to bên hông. Tư Minh Dạ không vui mím môi, bất đắc dĩ buông ra, sau đó đưa tay nắm chặt tay nhỏ bé của cô. Kiều Bối Nhi nhìn anh một cái, tùy anh kéo đi không giãy ra.
Trong biệt thự vẫn yên tĩnh như cũ, Kiều Bối Nhi chuyển động con mắt nhìn chung quanh, nhỏ giọng nói thầm,“Không phải còn chưa có rời giường chứ ?”
Tư Minh Dạ nhéo bàn tay nhỏ bé, nhẹ giọng nói,“Dùng dược sẽ có một ít di chứng !”
Vậy cũng được ! “Chúng ta vậy hiện tại làm gì ?”
Tư Minh Dạ nhẹ nhàng nhếch môi,“Chờ xem diễn !” Nếu không không cẩn thận bỏ lỡ, chỉ sợ cô sẽ rất tiếc !
Kiều Bối Nhi mỉm cười ngọt ngào nhìn anh, đang hợp ý cô.
Lục Mạn Nhã ngồi ở hoa viên một lát, trở lại phòng khách liền thấy hai người sánh đôi ngồi trên sô pha xem tivi. Kiều Bối Nhi ôm Tiểu Hùng nhìn xem say sưa, Tư Minh Dạ ngược lại không chút hứng thú.
Tuy thấy không quen Kiều Bối Nhi nhưng Lục Mạn Nhã cũng không muốn đắc tội Tư Minh Dạ, Tư Minh Dạ che chở Kiều Bối Nhi ai cũng nhìn ra được, bà tự nhiên sẽ không ở trước mặt Tư Minh Dạ gây phiền phức cho cô. Hơn nữa hiện tại Vũ Văn Lạc cùng Kiều Tịch Nhan đã gạo nấu thành cơm, bà tâm tình tốt, thấy Kiều Bối Nhi cũng thuận mắt hơn, không có ý định gây phiền phức cho cô.
Bảo người làm rót một tách trà, Lục Mạn Nhã tao nhã nhấp trà. Chờ hai người chiến đấu hăng hái một đêm tỉnh lại, trong lòng đã suy nghĩ khi nào cử hành hôn lễ, hoàn toàn đem danh hiệu Vũ Văn phu nhân của Kiều Bối Nhi ném sang một bên.
Vũ Văn Lạc mơ màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau như muốn vỡ tung. Huyệt thái dương đột nhiên giật giật, nhịn không được đưa tay xoa nhẹ. Lắc đầu, lại cảm thấy một trận mê muội.
Đột nhiên đụng đến một thân thể mềm mại ấm áp, Vũ Văn Lạc nhíu mày. Trí nhớ tối qua dần dần trở lại, mở mắt ra nhìn người nằm bên cạnh, sắc mặt trở nên rất khó xem.
Tối hôm qua Lục Mạn Nhã đến phòng anh tìm anh, cùng anh thảo luận chuyện sinh nhật Vũ Văn Liệt. Sau đó người làm đem cà phê đến, còn nghĩ do Kiều Tịch Nhan kêu. Sau lại thảo luận một lát thì Lục Mạn Nhã nói mệt muốn đi nghỉ trước, để anh cùng Kiều Tịch Nhan nghĩ còn muốn mời ai. Kỳ thật mỗi lần mời đều là những người này, căn bản không có định gì nữa. Nhưng thấy Lục Mạn Nhã cao hứng như vậy anh cũng không muốn dập tắt sự cao hứng của bà.
Nhưng Lục Mạn Nhã đi không lâu Kiều Tịch Nhan liền nói cảm thấy nóng, mà chính anh cũng cảm thấy trên người từng đợt nóng lên. Lại nhìn bộ dáng Kiều Tịch Nhan hai mắt mê ly quyến rũ, anh tự nhiên cũng đoán được nguyên nhân. Tình huống như vậy, hai người nếu ở chung một chỗ khẳng định sẽ xảy ra chuyện. Cho nên anh muốn mở cửa đi ra ngoài nhưng lại phát hiện cửa phòng bị khóa, căn bản mở không được.
Không đợi anh có nhiều động tác hơn, Kiều Tịch Nhan liền từ phía sau ôm lấy anh, càng không ngừng cọ xát trên người anh, miệng luôn nói nóng quá. Vốn đã trúng dược sao có thể thoát khỏi sự trêu chọc của cô, nên anh rất nhanh liền mất đi lý trí, hơn nữa anh hoài nghi chuyện này Kiều Tịch Nhan cũng có tham dự. Nếu cô tự mình đưa đến cửa thì không thể trách anh !
Nhưng sau khi đã khôi phục lý trí, trong lòng anh lại cảm thấy có chút áy náy. Bối Nhi ngay tại cách vách, anh lại cùng người phụ nữ khác ở trên giường mây mưa thất thường.
“Ân…” Kiều Tịch Nhan nhẹ nhàng giật giật, nhịn không được rên rỉ ra tiếng, toàn thân dường như tan rã, động một chút cũng khó chịu. Mở mí mắt nặng trĩu vừa vặn thấy gương mặt tuấn mỹ của Vũ Văn Lạc, nhớ tới đêm qua điên cuồng, dù là Kiều Tịch Nhan cũng nhịn không được đỏ mặt.
Vũ Văn Lạc lại hoàn toàn coi thường biểu tình thẹn thùng động lòng người của cô, anh nghiêm mặt đi vào phòng tắm. Thấy anh như thế Kiều Tịch Nhan sắc mặt liền đổi, bọn họ đã như vậy chẳng lẽ anh còn chưa chịu chấp nhận cô sao ?
Kiều Tịch Nhan nằm trên giường càng không ngừng đoán Vũ Văn Lạc sẽ đối với cô như thế nào, mãi đến khi Vũ Văn Lạc từ phòng tắm đi ra mới nhẹ nhàng gọi một tiếng,“Lạc…”
Vũ Văn Lạc lấy ra một bộ quần áo từ trong tủ, bắt đầu mặc lên người. Lạnh giọng hỏi,“Cô cùng mẹ tôi bàn bạc tốt nhỉ ?”
Kiều Tịch Nhan biến sắc,“Không có, em không biết”, tuy cô biết cũng sẽ không phản đối, nhưng lần này Lục Mạn Nhã quả thật không có thông báo trước với cô.
Vũ Văn Lạc nghiêng đầu nhìn về phía cô, Kiều Tịch Nhan thấy rõ trong mắt anh vô tình, sắc mặt trắng bạch. Cô trả giá nhiều như vậy anh vẫn không cần cô sao ?
Nhìn hai người cuối cùng cũng xuống lầu, Lục Mạn Nhã ý cười trên mặt, sau đó phát hiện giữa hai người có chút không