Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342243
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.
Minh Dạ ở đây, phục hồi tinh thần lại, vội vàng đứng nghiêm,“Điện chủ…”
Sau đó đột nhiên chạy tới ôm lấy Kiều Bối Nhi, cẩn thận nhìn lại tùy tiện nói,“Chị chính là điện chủ phu nhân a ? Bộ dáng thật đáng yêu, lần trước còn chưa kịp nói chuyện với chị a !”
Nam Cung Liệt đổ mồ hôi,“Bảo Nhi…” Chị dâu nhỏ cả người đầy khí lạnh cô ấy lại còn ôm lấy, còn có, cô ấy không cảm giác được lão đại muốn chặt tay cô ấy sao ?
Kiều Bối Nhi cười ngọt ngào, đưa tay nhéo mặt cô ấy,“Cô cũng rất đáng yêu !” Mặt trẻ con a ! Sờ rồi nựng ! Nam Cung Liệt cô không dám nựng nhưng Phạm Bảo Nhi là nữ, nựng hai cái Dạ hẳn sẽ không tức giận !
Phạm Bảo Nhi còn chưa kịp phủi tay trên mặt, trong lòng còn chưa ôm đủ, giương mắt nhìn đã thấy Kiều Bối Nhi bị nhốt trong lòng Tư Minh Dạ. Ánh mắt chống lại lam mâu lạnh như băng kia Phạm Bảo Nhi run lên, ngoan ngoãn đứng một bên, không dám lỗ mãng !
Tần Nhu bây giờ như mới hồi phục tinh thần lại, hai mắt nhìn Kiều Bối Nhi,“Cô… Cô không chết ?”
Kiều Bối Nhi lạnh lùng nhìn cô ta, hơi thở lạnh như băng rất giống Tư Minh Dạ, làm cho người ta tự dưng rùng mình,“Tôi cần phải chết sao ?”
Tần Nhu cũng không xem là rất ngốc, trong lòng hiểu được Tư Minh Dạ bảo người tra tấn cô như vậy khẳng định đã biết chuyện kia cô có tham dự. Trong một lúc trong lòng tràn ngập tuyệt vọng, chống lại tầm mắt khiếp người kia của Tư Minh Dạ trong lòng lại sợ hãi, cô đột nhiên ý thức được người đàn ông này so với Danny · Rock tuyệt đối càng khủng bố !
Kiều Bối Nhi sờ sờ mũi,“Tôi chẳng qua tùy tiện hỏi một chút mà thôi !” Nhìn Tần Nhu người đầy các vết thương do dao, roi, súng, cái gì cũng có, rất vô tội nói,“Tôi thật không phải cố ý !” Sau đó kéo Tư Minh Dạ liền đi ra ngoài. [Vũ: chị độc thật, cơ mà em thích *cọ cọ*'>
Trên xe Kiều Bối Nhi bị Tư Minh Dạ ôm vào trong ngực, mắt đầy chờ mong, chút nữa nhất định sẽ rất náo nhiệt ! Sau đó đột nhiên nghĩ nếu Vũ Văn Lạc chịu trách nhiệm với Kiều Tịch Nhan, vậy không phải sẽ ly hôn với cô sao, bây giờ không thể được ! Sao cũng phải chờ cô tham gia bữa tiệc sinh nhật của Vũ Văn Liệt xong đã a ! Nhưng Vũ Văn Lạc hẳn là người cũng không phải dễ dàng thỏa hiệp như vậy, lúc trước chuyện anh ta lấy cô có thể nhìn ra, nhẫn nại của anh ta cũng có giới hạn.
Gặp đèn đỏ xe ngừng lại, Kiều Bối Nhi lấy lại tinh thần, lại phát hiện tầm mắt Tư Minh Dạ không ở trên người cô, không khỏi nhìn theo tầm mắt của anh, nhíu mày, Mạc Mạc ? Sau đó lại nhịn không được nhíu mày, nhanh như vậy đã có niềm vui mới ? Cô thật đúng là có chút đồng tình Bùi Diệc, tuy Bùi Diệc nhìn qua giống như chuyện gì cũng không có nhưng chỉ cần chú ý, liền có thể thấy đáy mắt anh ta ảm đạm.
Tư Minh Dạ thản nhiên thu hồi tầm mắt, xe lại chạy, Kiều Bối Nhi cũng không đi nghĩ chuyện Mạc Mạc. Cô vốn là người keo kiệt, Mạc Mạc thiếu chút nữa hại chết cô, cô cũng không gây phiền phức cho cô ta đã tốt lắm rồi, cô cũng không có thời gian rảnh đi quan tâm vấn đề tình cảm của cô ta, chẳng qua là Bùi Diệc có chút đáng thương !
Tư Minh Dạ cũng không nói thêm gì, trong chuyện này có thể nói anh đã nể mặt Bùi Diệc !
…
“Bá bá…” Xe phía sau không ngừng ấn kèn, Bùi Diệc rốt cục lấy lại tinh thần, xoa xoa thái dương, lái xe đi dạo chẳng có mục đích.
Nhìn nhà trọ nhỏ xuất hiện trước mắt, Bùi Diệc khẽ cười một tiếng, anh sao lại đến nơi đây ? Đang muốn lái xe rời đi lại nhìn thấy hai thân ảnh càng ngày càng gần, tay khựng lại, cứ lẳng lặng nhìn như vậy.
Tên con trai không phải lần đầu anh nhìn thấy, dường như cũng là học sinh học viện Già Đế ? Nhưng Mạc Mạc nói giữa bọn họ không có gì, anh cũng tin giữa bọn họ không có gì. Nhìn hai người lưu luyến chia tay, nhìn tên con trai kia hôn trên trán Mạc Mạc, Bùi Diệc mặt không chút thay đổi, có lẽ anh vốn không nên đi trêu chọc cô. Anh là người sống trong bóng tối, trên người của anh lại dính đầy máu, Mạc Mạc là cô gái không thể chịu đựng được.
Đang muốn rời đi lại thấy một người cả người tràn ngập hơi thở lạnh như băng, sắc mặt tái nhợt hướng về bên này. Bùi Diệc nhíu mày, Lãnh Nguyệt Tâm ? Tuy rằng Lãnh Nguyệt Tâm nhìn qua không có khác thường gì nhiều nhưng anh lại nhìn ra cô ta bị thương.
Tuy Tư Minh Dạ không có hạ lệnh nhưng Nam Cung Liệt theo anh lâu như vậy, có một số việc không cần anh hạ lệnh. Tư Minh Dạ cùng Kiều Bối Nhi vừa đi cậu liền gọi điện nói, bảo người bắt Lãnh Nguyệt Tâm lại.
Nhưng Lãnh Nguyệt Tâm cũng không phải đơn giản, lúc trước chọn cô làm bảo vệ của Kiều Bối Nhi đó là vì cô xuất sắc, nên không may để cô ta chạy thoát !
Lãnh Nguyệt Tâm thấy Mạc Mạc, trong mắt xẹt qua một tia ác độc, cô rất rõ thân phận của Mạc Mạc, có cô ta liền giống như nắm trong tay con át chủ bài. Sau khi nhìn Mạc Mạc cùng tên con trai kia không muốn rời đi, Lãnh Nguyệt Tâm trực tiếp đi về hướng Mạc Mạc. Bùi Diệc trong lòng rùng mình, anh cảm giác được sát khí trên người Lãnh Nguyệt Tâm.
Bùi Diệc rất nhanh mở cửa xe, tiến lên chắn trước người Mạc Mạc, Lãnh Nguyệt Tâm thấy anh sắc mặt