Tác giả: Xà Thôn Kình
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1213 lượt.
thật của anh, Lâm Khả Tâm cứng ngắc quay đầu nhìn về phía Lâm Khả Tâm chứng thực: " Cô , cô là vợ của Tư đồ Ca?"
Lâm Khả Tâm gật gật đầu , nghĩ đến vừa rồi trước mặt cô Tần Hiểu Linh bị Tư Đồ Viêm thẳng thắn cự tuyệt , tâm tình cô cũng trở nên tốt hơn nhiều , nhưng cô cũng thấy đáng thương cho Tần Hiểu Linh.
Mặc dù lần này Tần Hiểu Linh thập phần đáng ghét nhưng tâm tình của cô ấy cô cũng có thể hiểu dù sao bỗng nhiên biết được người mình thích nhiều năm có hôn ước , ai mà không khó chịu chứ?
Quả nhiên , khổ sở cùng phẫn hận hỗn loạn ở trong Tần Hiểu ,hướng về Lâm Khả Tâm nói: " Đồ Đê Tiện ! Cô ! Cho dù cô và Tư Đồ Ca có kết hôn tôi cũng sẽ không nhận thua , một ngày nào đó tôi sẽ đoạt Tư Đồ ca từ tay cô , đừng đắc ý sớm ! Hừ." Nói xong , Tần Hiểu Linh quay đầu bỏ chạy.
"Em có sao không?" Tư Đồ Viêm bước lại khều lên vai của Lâm Khả Tâm , cô quay đầu nở nụ cười đau xót: "Em không sao , anh không cần lo cho em. . . . . .Em đi làm đồ ăn đây."
"Chờ chút," Tư Đồ Viêm bỗng nắm vai của Lâm Khả Tâm lại: " Em không cần làm , chúng ta ra ngoài ăn."
"Không cần như vậy , em thật sự không sao." Lâm Khả Tâm biết anh tốt bụng nhưng cô thật lòng không muốn phiền toái như thế.
Nhưng Lâm Khả Tâm đã quên rằng chỉ cần anh nhận định một việc thì sẽ không dễ dàng mà thoả hiệp: " Lâm Khả Tâm , chẳng lẽ em đã quên trên hợp đồng có ghi rõ mọi việc em phải theo yêu cầu của anh không được làm ngược lại sao?"
"Lại là hợp đồng. . . . . ." Lâm Khả Tâm thở dài nhưng lần đầu tiên cô phát hiện ra cô cho rằng thực hiện theo hợp đồng cũng không tồi .
"Vậy em có đi hay không?" Tư Đồ Viêm giả bộ hồ đồ hỏi han .
Mà Lâm Khả Tâm cũng không vui trừng mắt liếc anh một cái: " Anh thì lúc nào cũng đem hợp đồng ra áp bức em , em lại thế nào có thể không nghe theo?" Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng cảm thấy rất ngọt ngào.
Tư Đồ Viêm ôm vai của cô đi ra ngoài xe , một bên hỏi: " Vậy giờ em muốn ăn gì?"
"Bánh ngọt." Lâm Khả Tâm không hề nghĩ ngợi trả lời "Bánh ngọt sao? Được , chúng ta đi ăn bánh ngọt"
Nói xong , Tư Đồ Viêm chở Lâm Khả Tâm đến tiệm bánh ngọt tên là 「Ba Lạc
Khắc 」, ngồi trong quán bánh ngọt , Lâm Khả Tâm nhìn xung quanh , nơi này tuy rằng không lớn nhưng trang trí rất tinh tế ; các thứ đều theo cách thức Châu Âu , trên tường có vẽ hoa văn , làm cho người ta cảm thấy như ở Châu Âu.
"Thích nơi này sao?" Tư Đồ Viêm chọn bánh , thấy Lâm Khả Tâm đang nhìn tiệm bánh , thuận tiện hỏi một câu .
Lâm Khả Tâm gật gật đầu: " ừ , nơi này rất được , bất quá nơi này nằm trong chỗ hẻo lánh như vậy anh thế nào tìm ra được?"
Đối với câu hỏi của cô , Tư Đồ Viêm cũng không vội trả lời mà hỏi ngược lại: "
Đúng rồi , em đã từng nghe qua trường quý tộc St.Louis chưa?"
Lâm Khả Tâm nghĩ nghĩ sau đó nhất thời lộ ra vẻ mặt kinh ngạc: " Em biết, em biết ! Trường đó chỉ có học sinh có tiền mới có thể học , học phí rất mắc đúng không? Trung học anh đã từng học ở đó sao?"
Tư Đồ Viêm nghe vậy , lắc lắc đầu: " Không phải anh , là người em họ của anh , chẳng qua lúc ấy nó chuyển trường nên ba mẹ nó kêu anh đi xem trường nên anh mới biết được ở đây có tiệm bánh này."
" Người em họ của anh?" Lâm Khả Tâm lo lắng nhíu mày: " Vậy có phải rất giống anh không?"
"Nói thế nào đây. . . . . .Bọn anh rất giống nhau nhưng tính cách thì khác nhau rất nhiều , A Niệm là người theo truyền thống , nó là đứa tính cách tốt , ôn hoà thiện lương , không làm cho ba mẹ hay phải lo lắng ."
Nói đến người em họ của mình , Tư Đồ Viêm nở nụ cười ôn nhu , điều này làm cho Lâm Khả Tâm ngoài ý muốn , lúc này cô mới phát hiện ra là : Từ lúc cô quen biết anh đến giờ ít khi nào nghe anh nhắc đến gia đình của mình thậm chí không thấy ba mẹ của anh gọi tới . . . . . . thật không biết ba mẹ anh là người như thế nào?
"Đúng rồi , em chưa bao giờ nghe anh nói về gia đình của anh , ba mẹ anh đâu? Tính cách họ ra sao?Có ở chung không?"
Lâm Khả Tâm thấy Tư Đồ Viêm nói đến người em họ của mình vui vẻ như vậy nên cô tưởng anh sẽ cao hứng khi nhắc tới gia đình của mình , không nghĩ tới sau khi cô hỏi, sắc mặt anh liền thay đổi , cả người lạnh xuống .
Thấy anh trầm mặc , cô không khỏi có chút kì quái.
"Anh sao vậy? Sao tự nhiên không nói gì? Em nói sai gì rồi sao? Hay là em hỏi những thứ không nên hỏi? Nếu em có làm thế thì em sẽ giải thích , đối. . . . . ."
Ba chữ 「 Thật xin lỗi 」 Lâm Khả Tâm còn chưa kịp nói xong , thì Tư Đồ Viêm
đã lạnh lùng lỗ mãng nói ra một câu: " Câm miệng." "Hả?"
"Anh nói , câm miệng." Tư Đồ Viêm liếc một cái sau đó ra lệnh: " Lâm Khả Tâm , em nhớ kĩ từ nay về sau không được chủ động hỏi chuyện của anh , có nghe không?"
"Được.” Lâm Khả Tâm tuy rằng bên ngoài đáp ứng nhưng trong lòng lại rối mờ rối mịt.
Thật ra , cô cũng không có nói gì chỉ hỏi ba mẹ anh thế nào , sao anh lại nổi giận như vậy? Đúng là người quái dị , dừng một chút , trong lòng Lâm Khả Tâm lại nghĩ , thật biết cách làm cho người khác tò mò, rốt cuộc gia đình như thế nào lại nuôi dưỡng ra một đứa con như Tư Đồ Viêm chứ ?
Cứ