Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.
hay đệ muốn đi lầu xanh, thuận tiện mang ít về cho tỷ."
Ta híp mắt, nghĩ thầm Liên Dận này đúng là hoa hoa công tử, trước đó không lâu còn gọi Nhạn Nhi là nương tử, bây giờ lại muốn đi lầu xanh tìm thú vui. Ta nhớ tới con trai thứ ba của Giang gia, nếu ta thực sự gả cho một người như vậy, không bằng đập đầu vào tường luôn.
"Tỷ tỷ, tỷ đừng có hiểu lầm. Đệ toàn tâm toàn ý với Nhạn Nhi nương tử, đệ đến lầu xanh là để nghe ngóng tin tức. Tỷ tỷ cũng biết đấy, lầu xanh là nơi tin tức linh thông nhất." Liên Dận sờ sờ cằm, "Nếu tỷ tỷ không tin lời ta nói, vậy thì cùng ta đi luôn."
Ta hỏi: "Đi bao lâu?"
Liên Dận trầm ngâm một lát, "Không lâu đâu, nhiều nhất là nửa canh giờ."
Ta nghĩ thầm Ninh Hằng chắc phải một canh giờ nữa mới về đến đây, ta đến lầu xanh rồi quay về cũng chưa đến một canh giờ, Ninh Hằng nhất định không phát hiện gì. Mà thuận tiện đi mở rộng tầm mắt rồi hỏi cách dùng xuân dược, cũng là một chuyện tốt. Ta lập tức thay nam trang, đi cùng Liên Dận đến lầu xanh.
Đến lầu xanh, tú bà phe phẩy quạt tròn lắc eo nhỏ chạy ra đón, "Ôi, hôm nay ngọn gió nào thổi thế này? Lại thổi cả Tống công tử đến đây. Tống công tử đến một lần cũng đủ làm vẻ vang cả Tuý hoa lâu ta à nha, Tống công tử lần này lại đến tìm Gia Lục Châu nhà ta sao?"
Ta nghe tú bà vừa mở miệng đã gọi Tống công tử, có chút ngạc nhiên. Nhưng mà nghĩ một lát là ra, lăn lộn trên giang hồ tất nhiên là phải dùng tên giả. Liên Dận này vừa nhìn đã biết là người lão luyện trên giang hồ, chắc là dùng tên giả vô số lần.
Liên Dận đưa cho tú bà một thỏi bạc, cười nói: "Thôi dì đúng là hiểu ý ta."
Sau đó, Liên Dận rất thuộc đường tự mình đi vào một gian phòng bên trong, ta cùng Liên Dận ngồi một lúc lâu, rồi nghe thấy tiếng đinh đinh đang đang của ngọc bội, ngay sau đó một mỹ nhân mặc áo xanh lục tay cầm khăn lụa dáng người thướt tha thản nhiên bước vào, hành lễ với Liên Dận.
"Tống công tử đã lâu rồi không tới, thiếp thật sự là rất rất nhớ."
Trong đầu ta âm thầm khỉnh bỉ Liên Dận một lượt, Liên Dận ho khụ khụ mấy tiếng, nói: "Lục Châu, lần này ta tới là muốn hỏi nàng mấy chuyện."
Lục Châu ai oán nhìn Liên Dận, "Tống công tử mỗi lần quay về đều hỏi ta công việc, tại sao không nghe thiếp hát một khúc? Thiếp gần đây đã vì Tống công tử mà học một khúc mới..." Bỗng dưng, Lục Châu dừng lại, ánh mắt nàng ta chuyển sang người ta, nàng nhìn ta từ trên xuống dưới đánh giá một lúc lâu, đôi mắt đẹp rưng rưng, "Tống... Tống công tử đã tìm được nương tử về, lần này tới cáo biệt thiếp sao?"
Ta mờ mịt chẳng hiểu gì cả, nghe thấy Lục Châu kia nói với ta: "Giang tiểu thư, ta đã thề với trời, Tống công tử mỗi lần đến chỗ ta đều rất quy củ, nhiều nhất chỉ uống chút rượu, từ trước đến giờ chưa từng qua đêm ở lầu xanh..."
Ta khẽ giật mình.
"Nàng ấy không phải." Liên Dận buông chén trà, từ trong vạt áo lấy ra một thứ, nói: "Lục Châu nàng nhìn đi, cái này có phải Liễu Diệp đao của Xuân Phong lâu nàng không?"
Vẻ mặt Lục Châu biến đổi, mới vừa rồi là mỹ nhân nũng nịu, vẻ mặt lập tức thêm vài phần nghiêm túc, nàng sờ chuôi đao, ngón tay thon dài chuyển động lên xuống, nàng ấy đột nhiên nói: "Không phải. Liễu Diệp đao của Xuân Phong lâu chúng ta là độc nhất vô nhị, có ẩn dấu huyền cơ, người bình thường tuyệt đối không thể nhái được. Tống công tử, người lấy đao giả này ở đâu?"
Ta nghe xong, sững sờ nói: "Cô là sát thủ Xuân Phong lâu?"
Lục Châu hất cằm lên, "Đúng vậy."
Ta vừa định nói sao là sát thủ lại làm nữ nhân phong trần, Lục Châu lại híp mắt, nói: "Biết nhiều bí mật, sẽ không sống lâu." Ta kéo miệng cười, nuốt luôn lời muốn nói vào bụng.
Liên Dận nói: "Gần đây có người giả mạo Xuân Phong lâu các ngươi, lại còn hạ sát thủ với nương tử nhà ta."
Lục Châu cười nhạo nói: "Tống công tử miệng chỉ có nương tử, chẳng lẽ bị Tống bá phụ ép?"
Liên Dận thở dài: "Gia phụ liên tục ra lệnh, nếu ta không tìm được nương tử đem về, ta cũng không cần quay về Tống gia nữa."
Lục châu lại nhìn Liễu Diệp đao trong tay, nàng nói: "Cho ta hai ngày, ta tra ra sẽ lập tức nói cho ngươi biết." Liên Dận đáp "Đa tạ", Lục Châu cất Liễu Diệp đao đi, lại nũng nịu nói: "Tống công tử, chàng muốn nghe ta hát không?"
Liên Dận liếc nhìn ta, nói: "Tỷ tỷ của nương tử ta có việc tìm nàng..."
Đôi mắt đẹp của Lục Châu dời đi, ta khụ khụ, nói: "Lục Châu cô nương, ta muốn nhờ cô mua ít... xuân dược." Liên Dận cũng nói: "Xuân dược có dược hiệu mạnh một chút."
Lục Châu lại nhíu mày nói: "Giang gia không phải chỉ có một vị tiểu thư sao? Từ lúc nào thì..."
Liên Dận nói: "Kết nghĩa."
Lục Châu hiểu ra, đôi mắt đẹp lại nhìn ta, sau đó cười nhẹ nói: "Cô nương xưng hô thế nào?"
"Ta họ tô."
"Tô cô nương, mời đi theo ta. Người đã là bằng hữu của Tống công tử, ta cũng ưu ái hơn một chút." Lục Châu phất tay khăn, vừa lắc lắc eo thon nhỏ vừa dẫn ta đến gian phòng bên trong, trên bàn gỗ màu đỏ sậm bày ra các loại bình sứ, "Tô cô nương tùy ý chọn đi."
Ta thấy ngượng ngùng nói: "Có loại nào nhất định phải cần người làm giải dược?"
Lục Châu trầm ngâm mộ