Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.
Đã mấy ngày nay, ta cứ nghĩ đến việc vì sao Triệu Thất lại nói là “Từ đường Tô phủ có điều khác thường”, đáng tiếc là ta nghĩ mãi, cuối cùng vẫn không nghĩ ra được nguyên nhân tại sao. Từ đường Tô phủ ta đã đi không biết bao nhiêu lần, nhưng cũng chưa tra ra được có gì không ổn.
Một người biết rõ sự tình – Nhạn Nhi mấy ngày nay cũng suy nghĩ khổ sở cùng với ta, nhưng mà điều nàng ấy nghĩ là hai chữ “báo thù” trong lời nói của Triệu Thất, ta cho rằng đó là Triệu Thất muốn ta thay hắn báo thù, mà Nhạn Nhi lại cho rằng Triệu Thất nói là Thẩm Khinh Ngôn muốn báo thù. Về ba điều mà Triệu Thất nói, thì ta và Nhạn Nhi chỉ có cách nhìn giống nhau ở điều thứ hai – chữ Thẩm trong câu Thẩm không thể tin là chỉ Thẩm Khinh Ngôn.
Tuy ta không muốn thừa nhận chuyện đó, nhưng những cử chỉ của Thẩm Khinh Ngôn trong mấy ngày qua thật sự rất đáng ngờ. Ta tỉ mỉ điểm lại mọi việc một lần nữa, dường như trước khi ta chuẩn bị khám phá ra điều gì đó, thì Thẩm Khinh Ngôn đều xuất hiện, lại còn rất trùng hợp xóa đi đầu mối ta mới tìm ra.
Ta day day thái dương, bây giờ cũng chẳng nghĩ ra được điều gì, vừa lúc lại thấy đói bụng, liền lệnh cho Như Ca, Như Họa hai người bọn họ đem đồ ăn lên.
Nói đến đồ ăn, ta lại càng đau khổ. Ngày đó ở trong nhà vị phụ nhân dưới núi được ăn một bữa ăn vô cùng ngon miệng, không ngờ gặp phải chuyện của Triệu Thất, nhìn thấy cảnh tượng máu me đầm đìa, có là tiên nhân cũng khó có thể nuốt xuống được. Xem ra ta ở trên núi Trọng Quang này, xác định là chỉ có thể ăn chay thôi. Đồ ăn chay hôm nay nhất định là không ngoài mấy loại rau xanh,củ cải rồi đậu phụ, …
Nhưng mà trước khi hồi cung, ta phải tới Tô phủ một chuyến. Triệu Thất nói Từ đường Tô phủ có điều khác thường, ta cứ ở nơi này đoán mò cũng vô dụng, không bằng đến tận nơi điều tra một phen. Mà lần này tới Tô phủ, phải bí mật tiến hành, không được để Như Ca, Như Họa, Như Thi, Như Vũ biết, cũng không được để Thẩm Khinh Ngôn biết.
Vì thế ta và Nhạn Nhi bàn bạc một ngày, một ngày để chuẩn bị, quyết định đêm ngày thứ ba sẽ hành động.
Núi Trọng Quan khác với Hoàng cung, thị vệ ít đi rất nhiều, muốn tránh các thị vệ này cũng không phải là việc khó, ta sớm đã dặn dò bốn cung nữ hầu hạ thân cận của ta, để cho bọn họ đi nghỉ ngơi, không thấy ta phân phó gì thì không được tiến vào. Sau đó ta mặc quần áo tối màu vào người, cùng Nhạn Nhi lén lút xuống núi.
Xuống tới chân núi, ta hơi thở dốc, Nhạn Nhi muốn đỡ ta, ta xua xua tay, bảo “Không sao, xe ngựa ở đâu?”
Nhạn Nhi nhìn khắp bốn phía, đáp: “Nô tỳ hôm qua đã căn dặn phu xe, bảo hắn giờ Thìn một khắc chờ ở đây. Bây giờ vẫn chưa tới giờ, chắc là đang trên đường đến.”
Ta quay đầu nhìn lại núi Trọng Quang ở sau lưng một mảng tối đen, trong lòng dâng lên cảm giác không tốt lắm.
Hai khắc sau, tiếng xe lộc cộc vang lên, Nhạn Nhi nhỏ giọng nói: “Thái hậu, xe đến rồi.” Lòng ta buông lỏng một chút, vừa rồi chắc là ta suy nghĩ quá nhiều thôi, ta “Ừm” một tiếng. Xe ngựa tới trước mặt ta và Nhạn Nhi thì dừng lại, khuôn mặt phu xe trông khá trung thực, cúi đầu khom lưng với ta, nói: “Đã để phu nhân đợi lâu rồi.”
Nhạn Nhi nói: “Sao đến muộn thế?”
Phu xe gãi gãi đầu, trả lời: “Tiểu nhân vốn ra khỏi cửa nửa canh giờ trước, nhưng mấy ngày nay Vương quân Bình Quốc đến, vào thành ra khỏi thành đều phải thông qua kiểm tra nghiêm ngặt, đúng lúc hôm nay người ra thành rất đông, nên đã trễ mất một lúc.”
Xem ra Hoàng đế rất coi trọng vị Vương quân Bình Quốc này, lần trước Thái tử Phạn Quốc đến chơi Đại Vinh, cũng chưa được ở trong biệt cung xây riêng, càng không cần nói đến việc phái cả quan nhất phẩm như Ninh Hằng ra nghênh đón.
Nhắc đến Ninh Hằng, trong lòng ta có chút khác thường, dường như có một chút gì đó nghẹn lại.
Ta không muốn nghĩ nhiều nữa, nghiêm mặt nói : “Không sao, Nhạn Nhi lên xe thôi.”
Nhạn Nhi đỡ ta lên xe, sau đó cũng lên ngồi với ta. Vốn việc này cũng không nên làm liên lụy đến phu xe, nhưng chẳng còn cách nào khác, ta không biết đánh xe, Nhạn Nhi cũng không biết.
Nhạn Nhi lo lắng nói: “Phu nhân, giờ vào thành tra xét nghiêm ngặt như vậy, không biết…”
Ta cười cười, lắc đầu.
“Nhưng…..lỡ như binh lính ở cổng thành muốn khám xét xe ngựa chúng ta thì sao?”
Ta tìm kiếm trong tay áo, lấy ra một khối lệnh bài bằng ngọc thạch, nhỏ giọng nói: “Đã có thứ này, ngay cả cổng thành đóng rồi, ta cũng có thể làm nó mở ra được.”
Tấm lệnh bài này là Hoàng đế đưa cho Thường Trữ, bởi vậy ta mới nói Hoàng đế vô cùng nuông chiều Hoàng tỷ của hắn, Thường Trữ có một thời gian tính tình rất là phóng túng, thường mang theo hai ba vị lang quân ra ngoài thành ngắm hoa ngắm trăng, có khi qua mất giờ đóng cửa thành, đành phải ngủ qua đêm ở bên ngoài. Về sau Hoàng đế biết được, lo lắng cho Hoàng tỷ của hắn, sợ Thường Trữ ở bên ngoài gặp nguy hiểm, nên đưa cho nàng ấy lệnh bài đặc chế riêng này, cổng thành để tuỳ ý nàng ấy đóng mở. Ta cũng quên luôn lệnh bài này sao lại ở trong tay ta, dù sao ta cũng rất thân thiết với Th