Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
, thứ nhất là liều chết không thừa nhận, mỗi lần bí mật gặp Bình Trữ hoàng thúc và Thẩm Khinh Ngôn, ta đều một mình tới, bọn họ cũng thế. Nếu ta một mực nói là không biết, bọn họ cũng chẳng làm gì được. Thứ hai là nói hết tất cả với Hoàng đế, cũng nói là lúc trước ta bị bắt ép phải gia nhập quân mưu phản, sau đó sẽ bí mật làm mật thám. Chỉ cần bọn họ có bất kỳ hành động gì, sẽ lập tức báo cáo với Hoàng đế.
Thẩm Khinh Ngôn vô tình với ta, ta cũng không cần phải lưu tình với hắn.
Ta cũng không có dã tâm, điều ta muốn cũng không nhiều, chỉ muốn sống một cuộc sống bình lặng mà thôi. Cho nên, tất cả những gì ảnh hưởng xấu tới ước muốn của ta, đều phải bị loại bỏ.
Hiện giờ đã nghĩ kỹ các con đường có thể đi, như vậy ta chỉ cần xem Hoàng đế rốt cuộc đã biết được bao nhiêu, rồi chọn lấy một con đường thôi.
Nếu theo lời nói mấy người hay buôn chuyện, thì ta với Ninh Hằng lúc này đúng là "yêu đương vụng trộm". Dù sao tình này ta trộm cũng thấy vui vẻ, ta cọ cọ mặt vào ngực Ninh Hằng, lại nắm nắm lấy tay chàng, lại sờ sờ thắt lưng chàng.
Thân thể của đầu gỗ này sờ tới sờ lui cũng rất có tư vị, nói là hai chữ ** cũng không đủ.
Ninh Hằng bắt lấy tay của ta, nói: "Sao tay lại lạnh thế này?"
Ta nói: "Chắc là quỳ thuỷ sắp tới rồi..."
Ninh Hằng ngẩn người.
Ta ôm người chàng tiếp xúc thân mật thế này, nhưng nói đến những chuyện của con gái, thì chung quy vẫn thấy ngượng ngùng, Ninh Hằng nắm chặt tay ta, "Quỳ thủy... là gì?"
Ta sững sờ, ngẩng đầu nhìn, "Chàng không biết sao?"
Hắn gật đầu.
Xem ra đầu gỗ này nói chưa từng tới lầu xanh không phải là giả, đúng là không hiểu chút gì về chuyện nữ nhân hết, ta cười nói: "Nữ nhân khoảng mười hai, mười ba tuổi sẽ bắt đầu có quỳ thủy, mỗi tháng một lần, thời gian ước chừng bảy ngày, nhưng mà thời gian quỳ thuỷ của ta ngắn hơn, khoảng bốn, năm ngày đã hết rồi."
"Quỳ thủy như thế nào?"
Vấn đề này trả lời rõ ràng ra cũng hơi khó khăn, ta trầm ngâm một lát, rồi nói: "... Cũng không khác máu là mấy."
Chàng dường như có chút hoảng sợ, yên lặng nhìn ta một lúc lâu, rồi mới đưa tay chạm nhẹ vào mặt ta, "Trước khi quỳ thuỷ đến, tay nàng sẽ lạnh? Sắc mặt có thể tái nhợt sao?"
Ta gật đầu, hình như từ nhỏ đã thế. Chàng đột nhiên cầm lấy hai tay ta đưa lên trước ngực, sự ấm áp truyền tới tay, chàng cúi đầu nói: "Từ giờ về sau ta sẽ sưởi ấm cho nàng."
Đầu gỗ này lúc nào cũng dễ làm người khác cảm động, ta kiễng chân, chạm vào môi chàng. Đã qua mấy lần thân mật, nên hiện giờ Ninh Hằng đã khá thuần thục, ta vừa mới chạm tới, chàng đã cúi đầu xuống, miệng hơi mở ra. Đợi tới lúc gặm cắn chán chê rồi, hai người mới tách ra.
Ta nhìn chàng, chàng nhìn ta, ta gần như có thể nhìn thấy mình qua đôi mắt trong suốt của chàng, ta khẽ cười một tiếng, lại đưa môi lên chụt một cái. Rồi sau đó lôi kéo Ninh Hằng ngồi xuống ghế bành, rồi ra bàn trang điểm cầm lấy hộp đựng đồ trang sức, nở nụ cười ngồi xuống cạnh Ninh Hằng, dựa vào người chàng cực kỳ thân mật.
"Mấy ngày trước chàng tặng trâm gỗ cho ta, hôm nay ta sẽ tặng cho chàng một thứ." Ta mở hộp trang sức ra, lại nói: "Ta không biết chàng thích gì, nhưng những đồ trong hộp này đều là vật quan trọng nhất của ta, chàng tuỳ ý chọn một thứ đi."
Ta vốn định chọn một đồ vật mới tặng cho Ninh Hằng để thể hiện tâm ý, nhưng mà nghĩ kỹ lại, cảm thấy vẫn nên tặng đồ trân quý trong hộp trang sức, để chàng tùy ý chọn, cũng để thể hiện thành ý của ta.
Không ngờ Ninh Hằng lại lấy ra túi hương Như ý từ trong hộp trang sức, ta vừa nhìn thấy lập tức ngừng cười. Ta quả thật đã quên không lấy đồ Thẩm Khinh Ngôn tặng để ra ngoài, Ninh Hằng nhẹ giọng nói: "Túi hương này rất độc đáo."
Ta cười hắc một tiếng, "Đúng thật." Dừng lại một chút, ta giả bộ lơ đãng lấy từ trong hộp ra một khối dương chi ngọc bội màu xanh thanh thuý, nói: "Dương chi ngọc bội này là mẫu thân tặng ta, chi bằng ta tặng chàng khối ngọc bội này đi. Mẫu thân ta nói người tới xin từ chỗ phương trượng trong chùa miếu đấy, dùng làm bùa hộ mệnh. Nếu sau này có chiến sự gì đấy, nó sẽ che chở cho chàng, ta cũng được an tâm."
Ninh Hằng thả túi hương Như ý vào hộp, ta rốt cuộc cũng thở phào. Hắn vui vẻ nhận lấy ngọc bội, lúc này trong lòng ta có chút áy náy, mấy lần định mở miệng nói với hắn túi hương Như ý kia là Thẩm Khinh Ngôn tặng ta, nhưng lời nói đến miệng lại bị ta nuốt xuống.
Ninh Hằng vui mừng ngậm lấy môi ta, cuối cùng lời định nói cũng không nói ra.
Hôm sau, Hoàng đế đến thỉnh an, nhân tiện nói tới hôn sự của Thẩm Tướng. Ta hỏi có tìm được thiên kim Hồng thái uý không, Hoàng đế lắc đầu, lại nhìn ta thật lâu.
Ta bị hắn nhìn cả người không được tự nhiên, đành nói: "Nếu tìm được tiểu thư Hồng gia, Thừa Văn cũng chớ làm khó Hồng gia."
Hoàng đế nói: "Ta tất nhiên sẽ không làm khó Hồng gia, nhưng mà chuyện đã thế này, hôn sự của Thẩm khanh lại phải lùi lại rồi."
Ta ngượng ngùng cười, "Không có tân nương, dĩ nhiên là phải lùi lại rồi."
Hoàng đế lại nhìn ta thật sâu, hắn đột nhiên nói: "Dường như ta chưa từng nhìn thấy Quán Quán cài