Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
"Bệ hạ vừa rồi cũng nói, Ninh khanh là trụ cột triều đình ta, sao lại có thể hứa cho Vương quân An Bình đơn giản như vậy? Huống hồ, theo ai gia biết, Đông Cung của Vương quân An Bình đã có không ít lang quân. Nếu Vương quân An Bình thật sự thành tâm thành ý thích Ninh khanh, dù sao cũng nên giải tán hết lang quân ở Đông Cung, mà phải đối xử như chính phu mới không phụ thanh danh của Ninh khanh. Mà Bệ hạ đã từng nhận lời ai gia..."
Ta nâng mắt lên nhìn Hoàng đế, "Không biết Bệ hạ có còn nhớ không?"
Hoàng đế đã từng nói Ninh Hằng là nam hầu của ta, điều này, Hoàng đế dù diễn kịch thế này chắc cũng không quên được chứ.
Hoàng đế nói: "Trẫm tất nhiên là nhớ."
Lúc này ta có dự cảm không tốt lắm, vừa rồi không nên xuất đầu vội vã như thế. Mặc kệ Ninh Hằng có phải người trong lòng Hoàng đế hay không, thì Hoàng đế nhất định cũng không để Vương quân An Bình mang Ninh Hằng đi.
Ta đúng là hấp tấp vội vàng quá rồi.
Trong lòng ta có chút oán trách Vương quân An Bình.
Nữ nhân dị quốc đúng là phiền toái, không có việc gì tới Đại Vinh chọn lang quân làm chi, hại ta suýt nữa thì lỡ lời.
Sau đó, ta có ý niệm nói nhiều tất sẽ nói hớ, nên trong yến tiệc, một mực yên lặng lặng yên ăn món ngon uống rượu ngon, thỉnh thoảng mới nhàn nhạt mở miệng đáp lời.
Sau khi yên tiệc kết thúc, ta thấy hơi chóng mặt. Cũng chẳng biết có phải do uống nhiều rượu quá hay không, mà chân đi cũng không vững, vừa đứng dậy là thấy bay bổng, nếu không vịn vào Như Ca Như Hoạ, thì có khi ta đã lăn xuống hồ Hàm Quang luôn rồi.
Đường ra tới xe kéo cũng dài hơn, ta mơ mơ màng màng, trong đầu bỗng dưng nhớ lại thật lâu trước kia lúc ta mời các đại thần tới nghe hát xướng ở Sướng Thính các sau đó Ninh Hằng nửa đường chặn xe ta, lúc ấy không để ý Ninh Hằng nhiều, hôm nay để ý rồi, nên nhớ kỹ lúc đó Ninh Hằng đã thổ lộ với ta.
Ta vén rèm nhìn ra bên ngoài, ngay lúc đi qua lương đình (đình nghỉ chân), gió mát thổi qua, rượu cũng tán đi tám phần, ta nói: "Dừng lại."
Như Ca đỡ ta xuống xe, ta xốc lại áo khoác trên người, đứng thẳng lại, thấp giọng nói: "Các ngươi cứ đứng chờ ở đây." Nói xong, ta thản nhiên đi tới lương đình.
Tối nay trở lại chỗ cũ, nhớ lại những lời thổ lộ của Ninh Hằng, trong lòng tự dưng mềm mại ấm áp thêm vài phần, mà ngay cả gió lạnh thổi xung quanh cũng không thể ngăn được sự ấm áp trong lòng ta.
Không biết qua bao lâu, chợt nghe thấy tiếng gọi nhỏ —— "Quán Quán."
Ta quay đầu, là Ninh Hằng. Ta mừng rỡ nói: "Trí Viễn, sao chàng lại ở đây? Không lẽ chúng ta tâm linh tương thông sao?"
Ninh Hằng nói khẽ: "Vừa nãy đi ta nhìn thấy xe kéo của nàng, nên mới đi tới. Không ngờ, nàng ở đây thật." Ta thấy hắn đưa tay ra, dường như muốn nắm tay ta, nhưng lại rụt về rất nhanh.
Ta biết là hắn sợ bị người khác nhìn thấy, bật cười, "Chàng đừng lo, Như Ca bọn họ cách xa chúng ta lắm. Kể cả chúng ta ở đây gặm cắn vài lần, có khi bọn họ cũng chẳng biết được."
Ninh Hằng mặt đỏ lên.
Ta thích nhất là bộ dáng xấu hổ này của Ninh Hằng, ta nhìn khắp bốn phía xung quanh, xác định không có ai, mới kiễng chân chạm tới môi hắn, Ninh Hằng run lên, đưa tay nắm lấy tay ta, "Tay của nàng lạnh quá."
"Ừ."
Hắn nắm chặt lấy, nhẹ nhàng ma sát, ta thoải mái hưởng thụ, sáp lại gần hắn hơn, quay đầu lại nhìn một đoá hoa sen trong hồ, ta nói: "Ta nhớ chàng ở đây đã nói là nhất kiến chung tình (vừa nhìn thấy đã yêu) với ta."
Ta quay đầu lại, hai tai Ninh Hằng cũng đỏ lên, ta cười khẽ một tiếng, "Đầu gỗ, có thật không?"
Hắn gật đầu.
Ta lại hỏi: "Chàng thích gì ở ta?"
Ninh Hằng nắm chặt hai tay ta, nói: "Ta cũng không biết, ngay từ lần đầu ta tiến cung nàng miễn trách phạt ta, mà cũng có thể là lúc trên triều thấy nàng nắm tay Bệ hạ từng bước từng bước đi đến vị trí kia..."
Ta không vừa lòng nói: "Chàng gạt ta, ta làm Thái hậu lâu như vậy, chàng có hành lễ với ta mấy đâu, mà mỗi lần mở yến tiệc, chàng có chịu tới đâu."
Ninh Hằng mặt lại đỏ hơn, "Ta... Ta sợ nàng phát hiện ra ta... ta thích nàng."
Ta PHỤT một tiếng bật cười.
Dù ta có nghĩ thế nào, cũng thật sự không thể nghĩ ra vì nguyên nhân này mà Ninh Hằng không nhận thiếp mời của ta.
Ta nói: "Vậy sao sau đó chàng lại đi?"
Ninh Hằng trầm mặc.
Lúc này ta mới nhận ra mình hỏi sai vấn đề, sở dĩ sau đó Ninh Hằng đến tham dự chắc chắn là Hoàng đế bày mưu tính kế, bởi vì Hoàng đế bày mưu tính kế, nên đầu gỗ này mới bằng lòng tiến thêm một bước với ta. Nếu không nhờ Hoàng đế, có lẽ cả đời này ta cũng không biết hắn có tình ý với ta.
Nhưng mà liên quan đến Hoàng đế, trong lòng ta lại thấy không thoải mái.
Ninh Hằng không nói ra cũng làm ta rầu rĩ, tuy ta biết nguyên nhân, nhưng mà Ninh Hằng không muốn nói với ta, Ninh Hằng là người của Hoàng đế, hai điểm này vẫn canh cánh trong lòng ta.
Ta vẫn thích đầu gỗ dễ xấu hổ hơn.
Ta kiễng chân, cũng chẳng quan tâm sẽ bị cung nữ nhìn thấy, môi chạm vào môi Ninh Hằng. Ninh Hằng dường như không ngờ ta sẽ làm hành động táo bạo thế ở ngay chỗ này, nên cả người cứng đờ, nhưng sau đó miệng hắn rất phối h