XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.

trâm gỗ."
Ta lại ngượng ngùng cười, "Trước kia thiên vị trâm ngọc, giờ mới phát hiện ra trâm gỗ cũng có cái tốt của trâm gỗ."
Hoàng đế nói: "Trâm gỗ cũng không tồi, nhưng mà mấy ngày sau là yên tiệc mùa đông, cài mộc trâm không phù hợp lắm." Hoàng đế cười rồi uống ngụm trà, nói: "Vương quân Bình quốc vẫn muốn gặp nàng, mấy ngày nay, ta phát hiện ra vị Vương quân Bình quốc này đúng là người thú vị, yên tiệc mùa đông, Quán Quán cũng nên kết giao với nàng ấy."
Đây là lần đầu tiên ta thấy Thừa Văn khen người khác, ta cười nói: "Nghe nói vị Vương quân Bình quốc này thiên hương quốc sắc, đẹp không gì sánh nổi, so với Thường Trữ, cũng là một chín một mười."
Hoàng đế gật đầu, "Đúng là một mỹ nhân."
Ta đột nhiên nhớ lại những lời này ta cũng đã nói với Ninh Hằng, lúc ấy Ninh Hằng trả lời, Vương quân Bình quốc là một cô nương "bốn có". Ta thấy buồn cười, lúc này Hoàng đế lại nói: "Hoàng tỷ có vẻ đẹp của Hoàng tỷ, Vương quân Bình quốc cũng có vẻ đẹp của Vương quân Bình quốc." Dừng lại một lát, Hoàng đế nhìn ta, nói: "Quán Quán cũng có vẻ đẹp của Quán Quán."
Ta bị sặc nước, lời này của Hoàng đế đúng là làm người khác kinh hãi. Ta cười cười ha ha. Hoàng đế lại cười tủm tỉm nhìn ta, trong mắt tràn đầy ý tứ sâu xa làm ta suy đi nghĩ lại lời này của hắn rốt cuộc là có ý gì.
Hoàng đế nói: "Lần này Vương quân Bình quốc tới thăm triều đình ta, ngoại trừ tới nhận thức vẻ phong thổ nhân tình của triều đình ta, mà còn muốn chọn lấy một phu lang đem về."
Ta sững sờ, "Nàng ấy không phải đã có mấy phu lang rồi sao?"
Hoàng đế nói: "Như triều đình ta nam nhân không chê có nhiều thiếp, nên nữ nhân Bình quốc cũng không ngại có nhiều phu lang."
"Ồ? Vậy Vương quân Bình quốc đã chọn được ai chưa?"
"Nàng ấy thích nam nhân môi hồng răng trắng mày thanh mắt đẹp."
Môi hồng răng trắng... Mày thanh mắt đẹp... Ninh Hằng lại khá phù hợp với điều kiện. Trong lòng ta căng thẳng, lo lắng nhỡ Vương quân Bình quốc nhìn trúng Ninh Hằng, nhất thời cũng không biết phải nói gì, "Thừa Văn cũng môi hồng răng trắng mày thanh mắt đẹp, rất phù hợp với điều kiện của Vương quân Bình quốc. Chi bằng Thừa Văn giữ Vương quân Bình quốc lại đi, Thừa Văn đến giờ vẫn chưa lập hậu, mặc dù Vương quân Bình quốc này phu lang hơi nhiều, nhưng cũng chẳng sao, Thừa Văn bảo nàng ấy bỏ hết các phu lang là được. Lấy Vương quân Bình quốc, là có được Bình quốc luôn." Dừng lại một chút, ta nói: "Văn võ bá quan lúc nào cũng giục ngươi nhanh thành hôn lập hậu, nếu lấy Vương quân Bình quốc, ngươi cũng bớt đi không ít phiền não rồi. Nhưng mà, muốn lấy nữ nhân dị quốc (nước khác) làm hậu, có lẽ các đại thần cũng sẽ không đồng ý..."
Đang lúc ta tự hỏi phải làm sao để đám đại thần ngoan cố kia đồng ý để Hoàng đế lấy Vương quân dị quốc làm hậu, thì Hoàng đế đã đứng bật dậy, ta ngẩng đầu nhìn lên, Hoàng đế mặt tối sầm.
"Việc này trẫm đều có suy tính, không nhọc Thái hậu phiền lòng."






Ta nghĩ mãi cũng chẳng nghĩ ra Hoàng đế vì sao lại tối sầm mặt như thế, dù sao tâm tư của Hoàng đế không phải người bình thường nào cũng có thể đoán được, cho nên ta cũng chẳng nghĩ nữa, cứ thế cho qua thôi.
Đêm trước yến tiệc mùa đông, ở trong tẩm cung, ta đang chọn xiêm y để mặc vào yến hội, ta đang làm Thái hậu, đương nhiên là phải mặc long trọng một chút. Nhưng mà Như Ca Như Hoạ chọn xiêm y hết bộ này đến bộ khác, ta chung quy vẫn không thấy hài lòng. Canh ba giờ Hợi, Ninh Hằng lại tới hẹn hò với ta.
Ta hỏi hắn ta nên mặc gì cho đẹp, hắn không cần nghĩ ngợi đã nói luôn: "Quán Quán mặc gì cũng đẹp hết."
Ta nhìn hắn, phát hiện hắn đeo dương chi ngọc bội ta tặng ở đai lưng, ta mỉm cười, trong nội tâm có cảm giác vui vẻ tràn đầy, giống như từ nay về sau Ninh Hằng đã có ấn ký (đóng dấu) của Tô Hoán ta.
Ta buông mấy bộ xiêm y trong tay xuống giường, bước tới gần ôm chặt cổ hắn, sau khi cùng hắn thân mật một lúc lâu, ta cảm khái nói: "Đầu gỗ, nếu như có ngày ta không làm Thái hậu nữa, chàng cũng không làm tướng quân, chúng ta đi tìm một nơi non nước hữu tình ẩn cư, chàng thấy sao?"
"Ta với Bệ hạ chỉ là tình cảm quân thần, mà Bệ hạ lại..." Ninh Hằng nắm chặt tay ta, "Quán Quán, Bệ hạ thích nữ nhân, chắc chắn là nàng hiểu lầm rồi."
Đây là lần đầu tiên ta thấy Ninh Hằng có vẻ mặt nghiêm trọng như thế, nhất thời không biết phải nói gì. Chẳng lẽ từ trước đến giờ ta đã hiểu lầm? Thế nhưng mỗi lần Hoàng đế thấy ta với Ninh Hằng thân mật, cả khuôn mặt sẽ biến thành màu đen. Nếu nói trong lòng Hoàng đế không phải Ninh Hằng, như vậy chẳng lẽ là... ta?
Ta rùng mình.
Hoàng đế tuyệt đối không có khả năng thích ta, ta là mẫu hậu của hắn, hắn là nhi tử của ta, mặc dù không phải ruột thịt. Không bàn tới tình cảm, bất kể thế nào ta cũng không tiếp nhận được. Cho nên, Hoàng đế dù không thích Ninh Hằng, thì cũng tuyệt đối không phải là ta.
Yến tiệc mùa đông được tổ chức ở Noãn điện, đến dự tiệc đều là những triều thần từ tam phẩm trở lên, Thường Trữ đến từ sớm, nàng mặc một váy màu vàng nhạt như m