XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1817 lượt.

ới chân thiên tử, chắc đám bắt cóc giết người cũng không gan to đến thế.”
Nhạn Nhi dường như vẫn không yên tâm lắm, rồi nàng ấy buông tiếng thở dài, từ trong vạt áo lấy ra vài thứ, vừa đưa cho ta vừa nói: “Tỷ tỷ, đây là Nhuyễn cốt tán, uy lực còn lớn hơn Ma tán… Gói màu tím này là Độc tâm phấn, hoà tan vào trong nước là có thể lấy mạng người… Gói màu đỏ này là Giải tâm phấn, nếu tỷ không cẩn thận uống phải Độc tâm phấn, thì dùng cái này để giải độc, cách dùng giống với Độc tâm phấn. Ngoài ra, đây là đoản đao tỷ tỷ nên mang theo phòng thân, phòng ngừa vạn nhất.”
Ta nhận lấy từng thứ, những thứ có thể bảo vệ mạng sống tất nhiên là sẽ không chê nhiều, ta nói với Nhạn Nhi lời cảm ơn. Nhạn Nhi khẽ nói: “Người đã là tỷ tỷ của muội, lại là ân nhân cứu mạng muội, cũng là người trong lòng Ninh đại tướng quân, bất luận thế nào muội đều không muốn tỷ gặp chuyện không may.”
Ta nghĩ thầm Nhạn Nhi đối với Ninh Hằng đúng là tình sâu ý nặng, có thể vì Ninh Hằng làm đến mức này, nếu đổi lại là ta, ta chắc chắn chỉ mong đối phương vừa ra khỏi cửa bị hắc y nhân chém chết, xem ra ta lòng dạ nhỏ nhen rồi. Sau khi nói với Nhạn Nhi: “Ta sẽ nhanh quay lại” thì đội mũ lên, ra khỏi cửa.
Ta định đến tìm bằng hữu ở phía đông thành, từ ngõ nhỏ ở thành nam đến đó ước chừng mất vài khắc. Hôm nay là mùng ba tháng giêng, bầu không khí mừng năm mới trong kinh thành vẫn còn tràn đầy, nhà nào ta đi qua đều treo gậy trúc, treo phiến dẫn hồn (cờ gọi hồn),ta vừa đi chưa được mười bước, thì thấy trên đường nhiều hài đồng trên người mặc những bộ quần áo mới đầy màu sắc vô cùng xinh xắn, chơi đùa rất vui vẻ. Ta nhìn thêm vài lần, rồi vội vàng thu hồi ánh mắt tiến về phía đông thành.
Lúc ta đến hẻm nhỏ ở thành đông, thì đã là giờ Thìn bốn khắc. Trước kia, đây là thời gian Hoàng đế lên triều, mà ta ở trong Phúc cung vẫn đang ngủ say, dù sao những ngày đó đã thuộc dĩ vãng rồi, kế tiếp phải nghênh đón những ngày mới thôi.
Sau khi xác định được gian nhà của bằng hữu đó, thì ta mới gõ cửa. Lát sau, một vị phụ nhân từ trong đi ra, đầu cài trâm gai quần áo bằng vải, vẻ mặt tươi cười chân thành. Ta lập tức nói rõ ý định của mình, vị phụ nhân đó nói: “Tô cô nương đến chậm một bước rồi, hai khắc trước phu quân đã đến Nhất Phẩm lâu rồi.”
Ta nói một tiếng cảm tạ, rồi vội vàng đến Nhất Phẩm lâu.
Vào ngày lễ tết, Nhất Phẩm lâu đều mời tiên sinh đến kể những chuyện lý thú trong lầu, những lời đồn năm trước ta nghe thấy, đa số đều từ Nhất Phẩm lâu lưu truyền ra ngoài. Ta vội vàng đi không ngừng đến Nhất Phẩm lâu, đi vào, nhìn khắp bốn phía, bên trong tiếng người ồn ào, cực kỳ náo nhiệt. Cũng may bằng hữu kia dáng người cao lớn, rất dễ tìm, sau khi bước lên lầu hai, nhìn một lần là nhận ra hắn ngay.
Ta vội vàng đi tới, vừa định gọi hắn, thì dưới lầu lại truyền đến một trận náo động. Ta nhìn xuống, bên ngoài Nhất Phẩm lâu, hai toán quan binh như bức tường chắn dân chúng dạt sang hai bên đường, người dân xung quanh đang nhỏ giọng trò chuyện suy đoán xem là nhân vật lớn nào. Ta cẩn thận quan sát tư thế, lại nhìn người đi đầu, không quen mặt, nhưng nhìn quần áo phục sức thì có thể nhận ra đây là quan nhị phẩm. Ta vốn tưởng là Hoài Nam thân vương quay về đất phong, trong trí nhớ của ta, cũng chỉ có vị đệ đệ này của Thường Trữ mới thích phô trương như thế.
Người đứng bên cạnh ta bỗng dưng hô to một tiếng, “A, là bệ hạ cùng An Bình điện hạ.”
Ta chợt đổ mồ hôi lạnh, kéo mũ sụp xuống, ta run run nhìn sang, quả thật là Hoàng đế và An Bình. Hoàng đế ngồi trên ngự liễn (xe vua), ta đứng trên lầu, chỉ nhìn thấy ống tay áo màu vàng sáng của Hoàng đế, xe kéo của An Bình theo sát phía sau Hoàng đế, nàng ta thỉnh thoảng vẫy tay với dân chúng, mắt phụng mày ngài, tư thái mười phần phong lưu.
Dân chúng trên đường nhao nhao quỳ xuống hành lễ, ta thấy những người bên cạnh cũng e sợ thiên uy mà cùng nhau quỳ xuống, ta cũng quỳ xuống theo. Hoàng đế và An Bình xuất hành cùng nhau, mà tư thế như thế, xem ra An Bình phải quay về Bình quốc.
Trong đầu ta vừa suy nghĩ đến đó, xung quanh lại có người đang xì xào bàn tán.
“Vị An Bình điện hạ này cực kỳ lợi hại, cậu tôi làm quan trong triều, lúc trước tôi nghe cậu nói An Bình điện hạ muốn đến triều đình ta chọn một đấng lang quân đem về, ta bèn cùng mấy vị bằng hữu thân quen cược không ít ngân lượng xem người nào không may bị Vương quân Bình Quốc này chọn mang về nước làm nam hầu. Vốn người có khả năng lớn nhất là Trương Thị Lang ở Công bộ, nhiều lần ta thấy An Bình điện hạ cùng Trương Thị Lang gặp mặt riêng tư ở Lê viên. Không ngờ cuối cùng chúng ta đều thua hết, lang quân mà An Bình điện hạ mang về là Thẩm tướng. Các ngươi nhìn xem, người ngồi bên trong kiệu trắng bên kia kìa là Thẩm tướng đấy.”
“Haizz, Trương huynh không biết đấy thôi. Thẩm Khinh Ngôn sớm đã bị bãi chức rồi. Mùng một Tết Thẩm tướng mưu phản không thành, có câu thắng làm vua thua làm giặc, Bệ hạ vốn định tru di cửu tộc Thẩm Khinh Ngôn, không ngờ An Bình điện hạ lại ra mặt cầu xin, cũng nguyện dùng một thành trì làm sính lễ, Bệ hạ mới