Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341814
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1814 lượt.
miễn cưỡng đồng ý miễn tội cho Thẩm Khinh Ngôn, đem Thẩm Khinh Ngôn hứa gả cho An Bình điện hạ. Thẩm Khinh Ngôn này cũng rất lợi hại, mưu phản không thành, không chỉ không bị trị tội chết, ngược lại lại trở thành lang quân của An Bình điện hạ. Tuy nói là nam hầu, nhưng sau này An Bình điện hạ đăng cơ thành quân vương một nước, Thẩm Khinh Ngôn nếu bỏ thêm chút sức lực, có khi lại lên làm phu quân của Vương quân một nước.”
“Hừ, mọi chuyện đều phụ thuộc vào một nữ nhân, vậy cũng gọi là nam tử hán đại trượng phu nữa chắc?”
“Tập tục ở Bình quốc là như vậy, cũng không có gì đáng trách cứ. Nghe nói Bình Trữ Thân vương cũng tham gia mưu phản, Bệ hạ mềm lòng chỉ cách chức hắn giáng xuống làm thứ dân. Nhưng mà hiện giờ tứ đại gia tộc ở kinh thành, Tô gia sớm đã bị diệt môn, Thẩm gia cũng bị lưu đày tới biên cương, vị trí tướng quốc còn đang để trống, Ninh đại tướng quân cũng không biết tung tích. Mà tôi còn nghe nói ngày mùng một Tết trong cung có trận hỏa hoạn lớn, không biết có người nào chết không. Vừa mới sang năm mới mà đã thế, xem ra năm nay mọi việc không thuận lợi rồi.”
“……”
Đúng lúc này kiệu trắng đó đi đến Nhất Phẩm lâu, rèm kiệu buông xuống che đi, làm ta không nhìn thấy người trong kiệu. Trong lòng ta chẳng biết là cảm giác gì, theo tính tình của Thẩm Khinh Ngôn, hành động này của Hoàng đế còn đáng sợ hơn cả chém đầu. Ta tuyệt đối không ngờ mục tiêu của An Bình là Thẩm Khinh Ngôn. Ta nhớ lúc trước mọi hành động của An Bình, thoạt nhìn là đang để ý Ninh Hằng, thực tế lại giương đông kích tây, tâm cơ của một vị Vương quân ta quả thật không bì được.
Ta nhìn kiệu trắng đi xa dần, mắt bỗng ươn ướt. Nhưng mà ta lập tức chớp mắt để nước mắt không rớt xuống. Thẩm Khinh Ngôn có kết cục như vậy, chung quy đều do dã tâm của hắn quá lớn. Tuy ta báo trước cho Hoàng đế biết, nhưng trong tình huống đó ta chỉ có thể tự bảo vệ bản thân. Nói ta ích kỉ cũng được hay nói ta tiểu nhân cũng thế, ta không hối hận những gì mình đã làm.
Thẩm Khinh Ngôn, giấc mộng thời niên thiếu của ta, tạm biệt.
Dân chúng trên đường đứng dậy, ta cũng vịn bàn đứng dậy, vị tiên sinh kể chuyện trong lâu vỗ bàn một cái rồi bắt đầu liến thoắng, Nhất Phẩm lâu lại quay lại bầu không khí ồn ào, náo nhiệt.
Mọi người xung quanh tiếp tục cất tiếng tranh luận, ta loáng thoáng nghe thấy bọn họ đề cập đến chuyện Thái hậu, thấy hiếu kì liền hỏi: “Ban nãy mọi người nói trong cung có trận hỏa hoạn lớn, có người nào chết cháy không? Ta có tỷ tỷ làm việc trong cung, chẳng biết tỷ ấy có bị làm sao không.”
Có người trả lời: “Tôi cũng có huynh đệ làm thị vệ trong cung, nghe nói cung điện của Thái Hậu bị cháy nghiêm trọng nhất, nhưng mà Thái hậu cũng không sao. Cô nương yên tâm đi, nghe đâu trận hỏa hoạn này được dập tắt rất nhanh, chắc là không có người chết.”
Trong lòng ta đầy nghi hoặc, chẳng lẽ Hoàng đế phát hiện có gì kì lạ, cho nên mới phong toả tin tức? Ta gật đầu với người trả lời, nói lời đa tạ. Sau đó không để ý gì nữa, tiến lại gần vị bằng hữu nói rõ ý định đến đây.
Vị bằng hữu này họ Tống, tính tình cởi mở, là người từ tây nam đến, lúc trước khi hắn lâm vào bước đường cùng, ta hùng hồn xuất tiền cứu hắn một mạng, cho nên mới có giao tình hôm nay. Hắn nhận lời rất sảng khoái, lập tức quay về hẻm ở phía đông thành cầm rương hòm rồi cùng ta về hẻm nhỏ phía nam thành.
Nhạn Nhi thấy ta dẫn người trở về, vẻ mặt cảnh giác, ta nhân lúc Tống đại phu bắt mạch cho Ninh Hằng bèn kéo Nhạn Nhi sang một bên, nhỏ giọng nói: “Hắn là bằng hữu ta kết giao lúc trước, không biết thân phận ta. Mà hắn lại có một tật xấu, chỉ nhận giọng nói không nhận mặt, muội có thể yên tâm.”
“Thật sự có người như vậy sao?”
Ta gật đầu nói: “Trên đời này không thiếu chuyện kỳ lạ.”
Vẻ mặt Nhạn Nhi hơi thả lỏng.
Lát sau, Tống đại phu nói với ta: “Hắn bị ngoại thương, dưỡng bệnh vài ngày nữa là tốt lên, không nghiêm trọng lắm. Nhưng vừa rồi ta sờ qua đầu hắn, phát hiện sau đầu hắn sưng lên một khối, hắn hôn mê chưa tỉnh chính là vì nguyên nhân này.”
Nhạn Nhi vội nói: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
Tống đại phu nói: “Điều này rất khó nói, trước tiên làm hết sưng rồi mới nói được. Ta viết một đơn thuốc, hai người cứ theo phương pháp ta nói mà sắc. Hắn uống nửa tháng, thì có thể hết sưng. Chỉ có điều…”
Ta nói: “Chỉ có điều gì? Tống đại phu cứ nói.”
Tống đại phu thở dài một tiếng: “Khối u trên đầu hắn nằm ở phía sau, ta sợ sau khi tỉnh lại hắn sẽ không nhớ được những chuyện trước kia.”
Ta và Nhạn Nhi liếc mắt nhìn nhau, sau khi tiễn Tống đại phu đi, Nhạn Nhi đến dược quán mua thuốc, ta ở lại chăm sóc Ninh Hằng. Ta ngồi xuống cạnh giường, nhìn mặt hắn đến xuất thần.
Ta nghĩ thầm không nhớ cũng tốt, quên ta rồi thì mọi chuyện đều tốt, Ninh Hằng sẽ không vì ta mà làm trái lại đạo trung thành của hắn. Chỉ có điều cứ như vậy quên đi, trong lòng ta cũng thấy không thoải mái.
Ta thở dài, thôi thì cứ đợi Ninh Hằng tỉnh lại rồi nghĩ tiếp.
Ninh Hằng tỉnh lại, đã là ba ngày sau, lúc đó ta đang dùng phương thức làm người ta xấu hổ đỏ mặt tim đập