Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

thình thịch mớm thuốc cho Ninh Hằng, hắn vẫn như thường lệ đưa lưỡi quấn lấy đầu lưỡi ta, ta đã quen hành động này của hắn rồi, cho nên cũng không có phản ứng gì khác.
Nhưng mà lần này lại cảm thấy Ninh Hằng hình như nồng nhiệt hơn thường ngày, quấn lấy lưỡi trong miệng ta đến nghiêng trời lệch đất, cho đến khi ta thở hổn hển mới thôi. Khi ta đang kinh ngạc, thì phát hiện Ninh Hằng đã mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào ta.
Hắn hỏi: “Nàng là ai?”






Ngay vừa nãy mới miệng lưỡi quấn lấy nhay, vậy mà lúc này hắn lại dùng ánh mắt xa lạ để nhìn ta, hỏi ta là ai. Chuyển biến nhanh như vậy làm ta không phản ứng kịp, trong lòng thấy hơi khó chịu.
Dù sao lúc trước đó những lúc chăm sóc Ninh Hằng, ta đã nghĩ hết các phản ứng khi Ninh Hằng tỉnh lại. Cho nên lúc này, ta nhanh đứng thẳng người dậy, nở nụ cười nói: "Ngươi tỉnh lại là tốt rồi, ta đi gọi đại phu tới."
Ninh Hằng không nhớ nổi ta là ai, như vậy hắn nhất định cũng không nhớ ta sao lại rời khỏi Hoàng cung. Cho nên, đối với ta mà nói, nếu lúc này có thể rời khỏi Ninh Hằng, thì về sau chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Chỉ có điều, theo tính tình cố chấp của Nhạn Nhi, nàng ta nhất định sẽ không rời bỏ Ninh Hằng. Ta muốn xuống Nam, phải cần một người có thân thủ tốt đi theo. Nếu không có Ninh Hằng, Nhạn Nhi là lựa chọn tốt nhất của ta.
Chỉ tiếc...
Trong lòng ta buông tiếng thở dài, đẩy cửa phòng ra gọi Nhạn Nhi đến. Nhạn Nhi nhìn thấy Ninh Hằng đã tỉnh lại, trên mặt khó nén được sự vui mừng. Ta nhỏ giọng nói với nàng: "Hắn không còn nhớ ta là ai, có lẽ hiện tại hắn chuyện gì cũng không nhớ. Muội vào xem hắn đi, ta đi tìm Tống đại phu đến."
Ta nhìn Ninh Hằng đang ngồi trên giường, vẻ mặt hắn có chút mờ mịt, sắc mặt cũng hơi tái nhợt, nhưng mà từ lúc ta bước vào phòng, ánh mắt của hắn chưa từng rời khỏi người ta. Ta vừa nhìn hắn, hắn lại càng nhìn chằm chằm vào ta.
Ta nhanh chóng thu lại ánh mắt, nói lời cảm tạ với Tống đại phu.
Sau khi Tống đại phu rời đi, Nhạn Nhi cũng tới tiệm dược mua thuốc, trong phòng chỉ còn lại hai người ta và Ninh Hằng. Ánh mắt Ninh Hằng vẫn nhìn chăm chú ta, nhìn nhiều đến mức ta cảm thấy không được tự nhiên. Ta hắng giọng, nói: "Ngươi đã mấy ngày không ăn uống rồi, ta xuống phòng bếp lấy cho ngươi ít thức ăn."
Dứt lời, còn không đợi hắn mở miệng ta đã vội vàng chạy trốn khỏi tầm mắt của Ninh Hằng. Sau khi đóng cửa lại, ta lập tức thở phào một hơi. Ta xoa xoa ngực, nghĩ thầm Ninh Hằng không nhớ lại chuyện trước kia mà ánh mắt lại càng khó nắm bắt. Chuyện này chẳng biết rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu đây.
Cũng may Nhạn Nhi để lại trong phòng bếp một nồi cháo, vẫn đang nóng hôi hổi, có lẽ Nhạn Nhi vừa mới nấu xong. Ta múc ra một chén lớn rồi đem vào phòng Ninh Hằng.
Ninh Hằng vẫn đang ngồi trên giường, ánh mắt nhìn vào hư không, chẳng biết hắn đang suy nghĩ gì. Vừa thấy ta vào, ánh mắt lại lập tức chiếu vào người ta. Ta cười khan một tiếng, đặt chén cháo nóng hôi hổi lên bàn gỗ, nói với hắn: "Ngươi ăn đi, nếu không đủ ta sẽ đi lấy thêm, ở phòng bếp vẫn còn nữa."
Ninh Hằng bước xuống giường, hắn đi rất chậm, cứ bước được vài bước lại nâng mắt nhìn ta, dường như là sợ ta biến mất vào không khí vậy. Ta lại cười gượng một tiếng, nói: "Ngươi mau ăn đi, không nguội mất."
Cuối cùng Ninh Hằng cũng ngồi xuống, hắn cầm lấy thìa sau khi ăn một ngụm cháo, mày hắn nhíu lại, hắn lại ăn thìa thứ hai, mày nhíu lại càng lúc càng chặt. Cho đến thìa thứ ba, hắn buông thìa xuống, ánh mắt mờ mịt nhìn ta, nói: "Quán Quán, hương vị cháo này không đúng."
Ta thấy hắn gọi ta Quán Quán, trong lòng lập tức kinh hoảng, hỏi vội: "Ngươi nhớ lại rồi?"
Ninh Hằng lắc đầu, " Nhạn Nhi nói cho ta biết."
Ta nhẹ nhàng thở phào, nhưng ngay sau đó ta lại thấy lo lắng. Nhạn Nhi không biết giữ miệng, chuyện gì cũng nói với Ninh Hằng, vạn nhất Ninh Hằng hỏi thêm vài câu, Nhạn Nhi chắc chắn sẽ nói rõ ràng hơn bất cứ người nào.
Lòng ta không yên, nhìn Ninh Hằng, cuối cùng nhịn không được hỏi: "Nhạn Nhi còn nói gì với ngươi nữa không?"
Ninh Hằng nói: "Chúng ta bị người khác đuổi giết, qua mấy ngày nữa sẽ phải rời khỏi đây. Nhạn Nhi nói nàng họ Tô tên Cán, tên hồi nhỏ là Quán Quán. Bình thường ta đều gọi nàng là Quán Quán." Dừng lại một lúc, hai má hắn lại sáng rực lên, "Nàng ấy còn nói Quán Quán là người trong lòng ta, là nương tử chưa xuất giá của ta."
Nhạn Nhi này đúng là nói loạn hết rồi, có lẽ phải đưa nàng ta tới Nhất Phẩm lầu để nàng ta phân tài cao thấp với tiên sinh kể chuyện mất. Ta giải thích: "Câu sau là giả đấy, ta không phải là người trong lòng ngươi, cũng không phải nương tử chưa xuất giá của ngươi, đều là Nhạn Nhi tự suy đoán lung tung."
Ninh Hằng nhíu mày, "Nhưng mà lúc ta tỉnh lại nàng đang hôn ta."
Mặt ta nháy mắt đã đỏ bừng lên, ta vội vàng nói: "Lúc đó ngươi đang hôn mê không uống thuốc được, ta đành phải giúp ngươi uống thuốc."
Ninh Hằng trầm mặc, ta cũng chẳng biết nói gì cho phải, chỉ cảm thấy hai má nóng bừng bừng. Không dùng phươ