Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/544 lượt.
i, cứ như mẹ nó đang nói chơi vậy, một mực gào khóc: “Con không đi mẫu giáo, con không đi mẫu giáo!”
Với đứa trẻ hư đốn thế này, tôi không khỏi chau mày nhưng nhanh chóng làm như không có chuyện gì. “Không sao, trẻ con mà, cứ từ từ dạy bảo.”
Hôm đó, sau khi Sở Vân Khiết đi khỏi, Đào Đào khóc lâu hơn mọi ngày, nằng nặc đòi về nhà, không chịu vào lớp. Đối với những đứa trẻ như thế, cô giáo Đồng trưởng ban áp dụng những biện pháp xử lý riêng, bảo tôi bế thằng bé đi dỗ dành, để tránh những đứa trẻ khác cũng khóc theo.
Cô giáo Đồng cũng không thích Đào Đào. Tuy nhiên trẻ con bây giờ đứa nào đứa nấy không phải là tiểu hoàng tử thì cũng là tiểu công chúa, được nuông chiều nên dễ có những thói quen xấu, nhưng cái thói xấu chuyên nhổ nước bọt của Đào Đào thì khiến ai cũng chán ngán. Nhiệm vụ của giáo viên là không được lạnh nhạt với bất kỳ đứa trẻ nào, nhưng đối với một người không thích trẻ con lắm như tôi, khó tránh khỏi ít quan tâm đến chúng. Bây giờ cô giáo Đồng giao nhiệm vụ khó khăn này cho tôi, tôi không thể từ chối, đành ngậm ngùi bế thằng bé ra ngoài.
Đào Đào cứ khóc mãi, dỗ thế nào cũng không nín. Cuối cùng, tôi dứt khoát xử lý theo kiểu máu lạnh với nó, bế nó vào phòng sinh hoạt chung, cho nó khóc lóc, gào thét thoải mái. Tên nhóc này khóc tài thật, kêu gào suốt một tiếng đồng hồ, cuối cùng mệt quá cũng phải nín, khi đó tôi mới bế nó trở lại lớp và cho nó ăn. Cả ngày hôm đó nó có vẻ ngoan ngoãn hơn nhiều.
Năm giờ chiều, các bậc phụ huynh lần lượt đến đón con. Còn mỗi Đào Đào vẫn chưa thấy ai đến đón, gọi cho mẹ Đào Đào nhưng điện thoại không liên lạc được.
Cô giáo Đồng và các cô giáo khác đã về hết, bảo tôi ở lại trông Đào Đào đến sáu giờ. Nếu sau sáu giờ vẫn không có người đến đón, tôi sẽ giao nó cho bác Từ bảo vệ, để bác ấy xử lý, tôi không thể đợi mãi được.
Sáu giờ kém năm, cuối cùng cũng có người đến đón Đào Đào. Một thanh niên cao to đẩy cửa bước vào, Đào Đào đang nước mắt ngắn nước ngắn dài, vừa nhìn thấy anh ta liền bổ nhào đến gọi: “Cậu… cậu.”
Tôi ngay lập tức nhận ra Sở Vân Phi. Tuy nhiều năm không gặp, dáng vẻ cậu ta đã thay dổi nhưng những nét đẹp thời niên thiếu vẫn còn. Cậu ta vẫn đẹp trai như con lai, mắt sâu, mũi thẳng, cằm lún phún râu gợi lên vẻ quyến rũ của một chàng trai trưởng thành.
Tôi vừa bất ngờ vừa ngạc nhiên, mừng rỡ tiến lên chào hỏi: “Hi! Sở Vân Phi, lâu quá rồi không gặp.”
Cậu ta nhìn tôi vẻ kinh ngạc. “Cậu là Yên Phiên Phi? Từ lâu đã nghe chị mình nói cậu làm ở đây. Nhưng đúng là nếu không nói, chắc mình cũng không nhận ra. Giờ cậu khác trước rồi, mình còn nhớ ngày xưa cậu rất béo.”
“Ngày xưa là chuyện của bảy, tám năm về trước rồi! Mình đã gầy đi từ trước khi vào đại học.” Gần đây lại thêm hiệu quả nhanh chóng của “phương thuốc giảm béo thất tình” nữa, khác xa với Bé bự năm nào.
Bạn học cũ lâu ngày mới gặp, Sở Vân Phi tỏ ra rất nhiệt tình. Cậu ta lái xe đến, nói xin lỗi vì đã làm trễ giờ của tôi, khăng khăng đòi đưa tôi về.
“Chị gái mình có việc đột xuất ở công ty nên phải ở lại làm nốt, anh rể thì đang có cuộc họp trên thành phố, buổi trưa chị mình đã gọi điện dặn chiều đón Đào Đào, kết quả là mình bận quá nên quên mất. Để cậu phải đợi lâu, thật ngại quá. Cho nên, đừng khách khí, lên xe đi, mình chở cậu về.”
Thực ra tôi hoàn toàn có thể từ chối, tự đi xe về nhà, nhưng có một anh chàng đẹp trai tự nguyện đưa về, tôi rất vui được cùng cậu ta đi một đoạn. Tôi để con ngựa sắt yêu quí của mình ở bãi giữ xe trong trường rồi lên xe cậu ta. Trên đường đi, chúng tôi đã cùng nhau ôn lại bao nhiêu chuyện thời trung học, chuyện trò rất vui vẻ.
Trước khi xuống xe, Sở Vân Phi còn nài nỉ xin số điện thoại của tôi, nói có thời gian mời tôi cùng đi ăn.
“Sở Vân Phi, Sở Vân Phi nào?”
Nằm trên giường buôn chuyện với Điền Tịnh qua điện thoại, tôi nhắc đến chuyện hôm nay gặp Sở Vân Phi ở trường mầm non. Cô ấy nghe thấy thì hơi sửng sốt, sau định thần lại liền hỏi: “Là anh chàng lớp trưởng lớp mình, đẹp trai như con lai gây sốc toàn trường hả?”
“Đúng, là cậu ta.”
“Cậu nhắc đên cậu ta mình mới nhớ, tháng trước mình đã gặp Trần Lâm ở trên tỉnh.”
Trần Lâm là một trong hai cô gái năm ấy có thai với Sở Vân Phi, người còn lại tên là Trâu Hiếu Lợi. Sau vụ scandal nổi tiếng toàn trường năm ấy, hai cô gái không hẹn mà cùng nhau chuyển trường. Xảy ra chuyện như thế, ai còn mặt mũi nào ở lại trường học nữa! Sau đó, chúng tôi không còn tin tức gì của họ nữa.
Tối hôm đó tôi tỵ nạnh anh ta may mắn hơn tôi, Nhậm Giai vừa đi khỏi đã quen ngay Tiêu Tương Tương. Để giúp tôi cân bằng tâm lý, anh ta đã hứa suông với tôi, nói ban anh ta sắp có nhân viên mới, đến lúc đó anh ta sẽ chọn ra người ưu tú nhất giới thiệu cho tôi.
Tên tiểu tử đó đã vỗ ngực thùm thụp nói: “Em gái yên tâm, chuyện lớn cả đời của em cứ để anh trai lo!”
Lời anh ta nói đương nhiên chỉ nghe để đấy thôi, chứ hy vọng vào anh ta, chỉ sợ tôi sẽ chết già mất. Không ngờ Điền Tịnh vẫn còn nhớ chuyện đó, còn tôi chỉ cảm t