Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/550 lượt.
àn mới, không ngày nào giống ngày nào, rập khuôn nhạt nhẽo.
Tối nay Sở Vân Phi đưa tôi đến quán karaoke Love Song, anh ấy hát liền mấy bài tình ca chan chứa cảm xúc cho tôi nghe. Anh ấy hát rất hay, đặc biệt là những ca khúc rất khó thể hiện của Trương Học Hữu[3'>, khiến khách khứa trong đại sảnh của Love Song vỗ tay cổ vũ rầm rầm.
[3'> Ca sĩ, ngôi sao điện ảnh Hồng Kông, nổi tiếng từ thập niên 1980.
Anh ấy thích hát ngoài đại sảnh chứ không thích ngồi trong phòng riêng, nói như thế cho nó có không khí. Có không khí hay không thì tôi không biết nhưng thật sự được chú ý nhiều hơn. Anh ấy đẹp trai lại hát hay, có bao nhiêu cô gái vỗ tay cổ vũ. Có một cô gái ăn mặc rất thời trang còn chủ động lại gần làm quen và xin số điện thoại của anh ấy.
Cô gái đó trông khá xinh, khuôn mặt trang điểm nhìn như một bức tranh với những nét vẽ tinh tế, đường kẻ mắt, lông mày, kẻ môi đều rất cẩn thận, tỉ mỉ. Nhưng Sở Vân Phi lại tỏ rõ vẻ không hài lòng: “Xin lỗi, bạn gái tôi đang ở đây, cô ấy không cho phép tôi tùy tiện đưa số điện thoại cho người khác phái.”
Cô gái đó ban đầu tự cho mình là đẹp, không coi tôi ra gì, chỉ là vật trang trí nên đã thẹn thùng tiến lại gần Sở Vân Phi xin số điện thoại, sau đó bẽ mặt rời đi, không cần nói tôi vui đến cỡ nào nhưng vẫn được thể nói: “Sao anh không đưa số điện thoại cho cô ấy, người ta xinh đẹp thế cơ mà?”
“Em không thấy cô ta trang điểm đậm thế nào à? Trát nửa cân phấn là ít! Anh thích những cô gái có nước da đẹp bởi vì họ không cần phải trang điểm. Những cô gái hay trang điểm, sau khi tẩy trang nhìn phát khiếp. Phiên Phi, anh thích kiểu mặt mộc như em hơn.”
Đúng là vì tôi có “vẻ đẹp trời phú” nên sợ trang điểm sẽ làm hỏng “nhan sắc”. Trời phú cho làn da đẹp, không cần trang điểm cũng trắng hồng tự nhiên. Từ giờ tôi sẽ bài trừ son phấn một cách triệt để, trong lòng vui mừng khôn xiết!
Chưa đến gần mười một giờ đêm thì Sở Vân Phi lái xe đưa tôi về nhà. Xe dừng lại ở dưới tầng lầu, tôi mở cửa, định xuống xe thì đột nhiên Sở Vân Phi nhoài người, nhanh như chớp hôn vào má tôi một cái rồi nói: “Ngủ ngon nhé!”
Đôi môi mềm mại của anh ấy áp lên má tôi, một nụ hôn rất nhẹ nhưng lại khiến toàn thân tôi như bị điện giật, tê dại đến mức ngồi ngây ra một lúc không phản ứng gì.
Sở Vân Phi cũng nhận ra điều đó, mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Sao thế, chưa có ai hôn em bao giờ à?”
Đương nhiên không phải chưa từng có ai hôn tôi, ít nhất ngày bé cũng có bố mẹ tôi. Còn sau khi lớn lên, đúng là chưa có người đàn ông nào hôn tôi. Nhưng vẻ mặt của anh ấy khiến tôi hiểu ra rằng một cô gái hai mươi lăm tuổi chưa bao giờ hôn là một việc không thể tưởng tượng nổi, vội vàng phủ nhận: “Ai bảo thế, đương nhiên là có người hôn em rồi!”
Như thế cũng không tính là nói dối, tôi thực sự đã từng được hôn, hồi nhỏ bố mẹ vẫn thường hôn tôi đấy thôi!
Sở Vân Phi mỉm cười tự cho mình là đã hiểu. “Ngày trước em đã từng thân mật với bạn trai, nhất định là anh ta phải không?”
Tôi không muốn tiếp tục tranh luận vấn đề này nữa, liền vội vàng xuống xe lên nhà. Sau khi vào trong nhà, tôi vẫn thấy phảng phất hương vị của nụ hôn vừa nãy. Khi đôi môi áp lên má, chỉ cảm thấy tê tê nhưng lại có thể khiến người ta đỏ mặt, tim đập nhanh rất lâu, rất lâu.
Sau khi tôi và Sở Vân Phi bắt đầu hẹn hò, đến trường đưa đón con, Sở Vân Khiết thấy tôi đều tỏ ra rất thân mật, cũng không gọi tôi là cô giáo Yên nữa, mà gọi thẳng tên: “Phiên Phi, em và Vân Phi nhà chị đã yêu nhau rồi, vậy chúng ta là người một nhà. Đào Đào có em chăm sóc, chị thấy rất yên tâm!”
Khi tôi và Sở Vân Phi còn chưa yêu nhau, tôi vốn chẳng ngược đãi Đào Đào, huống hồ bây giờ chúng tôi đã có mối quan hệ yêu đương, “yêu chim yêu cả lồng”, tất nhiên sẽ quan tâm đến thằng bé hơn.
Đứa trẻ này có khá nhiều tật xấu khiến người khác không thích nhưng dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi, có điểm khó ưa, nhưng cũng có điểm thật dễ thương, nếu dành nhiều tâm huyết để uốn nắn những thói hư tật xấu của thằng bé thì dần dần nó sẽ trở thành một đứa trẻ ngoan.
Tôi thành tâm như vậy, Đào Đào cũng không khiến tôi thất vọng, nó càng ngày càng lễ phép và đáng yêu. Sở Vân Khiết rất vui, nhất định kéo tôi đến nhà cô ấy ăn cơm. Trong bữa ăn, cô ấy đối với tôi rất thật lòng, nhà họ Sở chỉ có mỗi Sở Vân Phi là con trai, bố mẹ cô ấy rất muốn Sở Vân Phi sớm lấy vợ sinh con, anh ấy đã từng yêu vài cô nhưng không có kết quả gì nên gia đình rất lo lắng.
“Phiên Phi, bạn gái trước của Vân Phi chị đã gặp rồi, tuy xinh đẹp hơn em nhưng để làm vợ thì tuyệt đối không thích hợp bằng em. Nói thật lòng, chị rất muốn em trở thành em dâu chị. Hôm đó về nhà mẹ đẻ, chị đã kể cho bố mẹ nghe, họ cũng rất muốn được gặp em, khi nào bảo Vân Phi chính thức đưa em về nhà ăn cơm đi!”
Điền Tịnh cười gượng gạo. “Cậu nhớ nhầm rồi, mình không phải là học sinh ưu tú môn Anh văn, mà là môn Ngữ văn. Người học giỏi nhất môn Anh văn là Trần Lâm cơ!”
Nhắc đến cái tên Trần Lâm, Sở Vân Phi không hề tỏ ra ngại n