Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/545 lượt.

hấy buồn cười. “Anh ta chỉ nói thế thôi, cậu tưởng thật chắc. Cả ngày từ sáng đến tối, anh ta chỉ lẩn quẩn bên Tiêu Tương Tương, còn thời gian đâu mà quan tâm đến chuyện của người khác nữa!”
Tôi nói thế cũng chẳng oan, gần đây có thấy bóng dáng của anh ta đâu! Có nhắm mắt tôi cũng biết anh ta đang chui rúc ở xó xỉnh nào.
Hôm nay, sau khi tan làm, ở trong tiểu khu tôi còn bị mẹ anh ta gọi lại. Bà thăm dò tôi: “Phiên Phi à, con và Nhất Minh thân nhau, chuyện của nó, con nhất định cũng biết. Con nói cho bác nghe, tên tiểu tử chết tiệt đó có phải tìm được đối tượng rồi không? Cả ngày từ sáng đến tối đều không ở nhà.”
Rõ ràng bà Chu không hay biết gì, tôi lấy làm lạ, tại sao Chu Nhất Minh lại giấu mẹ? Nhưng anh ta không nói chắc là cũng có lý do riêng, tôi không thể gây phiền phức cho anh ta được, bèn nói dối là không biết. Sau khi nói vài câu qua loa lấy lệ, tôi liền gọi điện cho anh ta thẩm vấn: “Anh làm sao thế? Sao không nói cho mẹ anh biết là anh có bạn gái mới rồi? Tiêu Tương Tương cũng có xấu xí gì đâu?”
“A Phi, em không biết đâu, anh trai đang buồn phiền vì chuyện này đây. Anh chưa nghĩ ra là phải nói với mẹ anh thế nào.”
“Nói thẳng ra được rồi. Anh có bạn gái là chuyện tốt, mẹ anh vui mừng còn không hết nữa là, anh còn phiền muộn cái nỗi gì?”
“Mẹ anh hy vọng anh sớm tìm được bạn gái phù hợp, nhưng nếu anh tìm được một người đã từng ly hôn thì em nói xem, mẹ anh có chấp nhận không?”
Hả? Tôi thực sự sốc nặng. “Tiêu Tương Tương đã từng ly hôn?”
Chu Nhất Minh nói là sau khi anh ta bộc bạch cõi lòng mình, Tiêu Tương Tương đã tâm sự với anh ta như thế. Cô ta nói đã từng trải qua một cuộc hôn nhân thất bại ngắn ngủi, anh ta có thể thông cảm và chấp nhận không? Nếu không thể thì không cần miễn cưỡng, hai người có thể làm bạn.
“Vậy anh có thể thông cảm và chấp nhận không?”
“Anh có thể, nhưng anh biết mẹ anh thì không thể. Chính vì thế anh không biết phải nói với bà thế nào. Em cũng biết mẹ anh bị bệnh cao huyết áp, kích động quá dễ xảy ra chuyện, anh không muốn để bà giận đến mức phải nhập viện.”
“Vậy thì anh đừng đề cập đến vấn đề đó nữa. Kết hôn rồi hay chưa thì nhìn cũng không nhận ra được, anh cứ nói cô ấy chưa kết hôn lần nào, bác sẽ không nghi ngờ đâu.”
“A Phi, em và anh cũng chung suy nghĩ. Anh cũng nghĩ như thế, cứ giấu mẹ anh trước rồi nói thật sau. Để Tương Tương và bố mẹ anh tiếp xúc với nhau một thời gian, đợi hai người có ấn tượng tốt với cô ấy một chút, đến lúc đó nói ra nói ra cũng dễ dàng chấp nhận hơn.”
Chu Nhất Minh suy nghĩ thật thấu đáo. Ai bảo người trong cuộc khi yêu đều trở nên ngốc nghếch?
Nhưng tôi chính là kẻ ngốc ấy, chìm đắm trong ánh hào quang của tình yêu mà quên mất hiện tại!
Chiều hôm nay, Sở Vân Phi gọi cho tôi, giọng nhẹ nhàng cởi mở: “Yên Phiên Phi, hết giờ làm có rỗi không, mình mời cậu đi ăn.”
Quả nhiên cậu ta mời tôi đi ăn thật, hôm đó sau khi đưa tôi về, cứ nghĩ cậu ta chỉ nói khách sáo thế thôi. Có người mời ăn cơm, người mời lại là một anh chàng khôi ngô, tuấn tú, được ăn cao lương mỹ vị lại còn “bổ mắt”, tôi chẳng chút đắn đo, nhận lời ngay. “Có rỗi, có rỗi.”
Sở Vân Phi lái xe đến trường mầm non đón tôi, vừa vặn hôm nay tôi mặc chiếc váy màu đen đẹp đẽ đó. Cậu ta nhìn thấy, khen không ngớt lời. “Cậu mặc chiếc váy này rất đẹp!”
Tôi mặc chiếc váy này được rất nhiều người khen ngợi, nhưng được anh chàng lớp trưởng đẹp trai thời phổ thông khen, cảm giác thật khác biệt. Còn nhớ năm đó, cậu ta đối với một con bé mũm mĩm, trong lớp được mệnh danh là thiên kim đệ nhất[1'> như tôi đều ngoảnh mặt làm ngơ, giờ lại khen tôi đẹp. Cả tim gan phèo phổi tôi đều rung lên vì sung sướng!
[1'> có nghĩa là đệ nhất nghìn cân. “Thiên kim” hay còn gọi là “nghìn vàng”. Trong tiếng Trung, “nghìn vàng” và “nghìn cân” đọc giống nhau. Tác giả muốn chơi chữ, ý nói là rất béo.
Sở Vân Phi đưa tôi đến một nhà hàng Tây. Không gian sang trọng, tiếng nhạc du dương, những ngọn nến lung linh thay cho ánh đèn, mùi hương hoa hồng thoang thoảng trong khung cảnh huyền ảo. Ăn ở đây chủ yếu là để cảm nhận một không gian lãng mạn, cảm giác thư thái. Sở Vân Phi nói: “Nhà hàng Trung Quốc ồn ào lắm, mình thích ăn ở nhà hàng Tây hơn, rất yên tĩnh, cùng bạn bè ăn uống xong có thể gọi tách cà phê rồi nhâm nhi, chuyện trò.”
Sau khi ăn xong, chúng tôi mỗi người gọi một tách cà phê ngồi nhâm nhi, chuyện trò. Nói về công việc, về cuộc sống, về niềm vui, sở thích… nói hết chuyện này đến chuyện khác rồi cuối cùng nhắc đến chuyện tình cảm. Cậu ta hỏi tôi có bạn trai chưa, tôi ngượng ngùng lắc đầu: “Đang độc thân đây.”
Mặt cậu ta lộ vẻ ngạc nhiên. “Vẫn độc thân à?”
Đương nhiên tôi không có mặt mũi nào mà thừa nhận mình trước nay chưa có ai theo đuổi, bèn nói liều vài câu hòng giữ thể diện: “Trước đây cũng từng yêu vài người nhưng đều cảm thấy không phù hợp nên thôi. À phải rồi, còn cậu thì sao? Chắc phải có bạn gái xinh đẹp lắm?”
“Đúng là ngày trước mình có cô bạn gái rất đẹp, quen ở Quảng Đông. Nhưng sau khi mình rời khỏi Quảng Đông, hai người dần dần dãn ra


Insane