Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/548 lượt.
nên giờ đang là Vương Lão Ngũ đây!”
“Cậu như thế này phải gọi là Vương Lão Ngũ kim cương[2'> mới đúng. Đẹp trai, có công ty riêng, chắc chắn có nhiều cô gái mê như điếu đổ.”
[2'> Nghĩa là người đàn ông độc thân giàu có.
“Có thì có nhưng người ta thích mình, còn phải xem mình có thích người ta không chứ.”
Tôi bị làm cho tò mò cực độ. “Vậy cậu thích những cô gái như thế nào?”
“Mình thích những cô gái trước tiên da phải trắng, trắng hồng chứ không phải trắng xanh xao đâu. Yên Phiên Phi, trắng hồng giống như da của cậu ấy, mặc váy màu đen, nhìn như sữa bò đựng trong chiếc váy màu đen, rất nổi bật. Trong số những cô gái mình gặp thì cậu là người có làn da đẹp nhất.”
Sở Vân Phi vừa nói vừa nhìn tôi mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm đẹp đẽ còn chớp chớp khiến mặt tôi đỏ ửng, trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cậu ta nói thế là có ý gì? Tôi không dám nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ hiểu lầm. Cậu ta cũng không nói gì nữa, sau đó lái xe đưa tôi về nhà.
Sau khi về nhà, tôi ngẫm nghĩ những lời cậu ta vừa nói, cảm thấy có ý tứ gì đó nhưng cũng không dám chắc. Dù sao người ta vẫn chưa bộc bạch rõ ràng, nghĩ nhiều làm gì cho mệt, nghĩ không đúng lại khiến người ta cười cho, nói mình đa tình, sao Sở Vân Phi có thể có ý gì với mình được chứ?
Sở Vân Phi có ý gì với tôi không thì tôi không dám khẳng định nhưng từ đó, cậu ta thường hay gọi cho tôi, hẹn tôi đến ngồi một lát, ăn cơm hoặc uống trà.
Một nam một nữ đơn thân thường xuyên hẹn hò, nói là tình cảm bạn bè lâu ngày gặp lại, nhưng khó tránh khỏi vài phần không minh bạch. Tôi không biết rốt cuộc cậu ta nghĩ thế nào nhưng tôi cảm thấy rất vui khi ở bên cậu ta, mặc kệ cậu ta nghĩ gì, dù sao tôi cũng có một anh chàng đẹp trai bên cạnh để giết thời gian. Nếu không một cô gái trẻ trung độc thân như tôi sẽ phải trải qua những ngày tháng nhạt nhẽo, vô vị.
Chuyện tôi và Sở Vân Phi thường xuyên qua lại, Sở Vân Khiết biết rất rõ. Hôm nay, khi đưa con trai đến lớp, cô ta đã vô cùng thân mật kéo tôi lại nói chuyện. Cô ta nói sau khi Sở Vân Phi từ Quảng Đông trở về, không gặp được cô gái nào phù hợp, bố mẹ cô ta tuổi đã cao, nóng lòng muốn có cháu bế, nhờ bạn bè khắp nơi giới thiệu, cô ta là chị gái cũng có trách nhiệm tìm cho em mình một đối tượng tốt.
“Nhưng xem ra bây giờ chúng tôi không cần phải lo cho nó nữa rồi. Cô giáo Yên, cô và em trai tôi đang hẹn hò phải không?”
Tôi đâu dám nhận, tôi sợ người ta cười tôi tự mình đa tình. Liên tục phủ nhận, chỉ nói là bạn cũ khi rỗi rãi tụ tập cho vui thôi.
Buổi sáng trước mặt Sở Vân Khiết tôi vẫn còn phủ nhận, ai ngờ buổi tối Sở Vân Phi hẹn tôi đi ăn, liền bộc bạch rõ ràng: “Yên Phiên Phi, dù sao em cũng chưa có bạn trai, anh cũng chưa có bạn gái, hai chúng ta đều độc thân, hay là em làm bạn gái của anh, anh làm bạn trai của em, hai chúng ta thử hẹn hò xem sao, có được không?”
Một mảnh thiên thạch từ trên trời rơi xuống cũng không có sức chấn động mạnh bằng câu nói này. Chàng lớp trưởng ngày trước tôi từng thầm yêu trộm nhớ đang hỏi tôi có đồng ý hẹn hò với cậu ta không, miếng thịt kho tàu mà tôi đã từng tha thiết ước ao đang ở trước miệng tôi rồi!
Ngốc nghếch nhìn Sở Vân Phi, tôi vừa kinh ngạc vừa vui mừng, một lúc lâu chỉ biết cười ngốc nghếch, không thốt được nên lời nào. Cậu ta cười càng thêm quyến rũ. “Con gái im lặng là đồng ý, vậy anh coi như là em đã chấp nhận rồi nhé!”
Mặt tôi đỏ ửng, tim đập thình thịch, cười bẽn lẽn, cứ như thế ngầm thừa nhận. mặc dù lý trí cũng có chút kháng cự nhưng không cưỡng lại được con tim đang mạnh mẽ lên tiếng: “Em bằng lòng.”
“Em bằng lòng”, đây quả là ba từ không tuân theo lý lẽ thông thường nhất trên thế gian này. Bất luận trong mắt người ngoài cuộc, sự lựa chọn đó có lạ lùng, kỳ quái bao nhiêu cũng không ngăn nổi người trong cuộc khăng khăng làm theo ý mình, sẵn sàng nói câu: “Em bằng lòng.”
Chuyện tôi đồng ý cùng Sở Vân Phi hẹn hò, tôi giấu mọi người, dù là gia đình hay bạn bè.
Bởi vì năm đó Sở Vân Phi quá nổi tiếng, lại không phải là tiếng tốt nên tôi không biết phải nói sao, bọn họ mà biết thì chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt.
Nhưng đối với một người “háo sắc” như tôi thì lại cảm thấy con người có lúc nọ lúc kia, chuyện đã qua thì cứ để nó trôi qua, những lỗi lầm thời niên thiếu đừng nên sau khi trưởng thành rồi còn níu mãi không buông. Người ta có câu “Lãng tử quay đầu quý hơn vàng” mà!
Sau khi có bạn trai mới, cuộc sống đơn điệu trước đây, hằng ngày đi làm, tan làm, quanh quẩn hai đầu đoạn đường từ nhà đến trường, từ trường về nhà giờ đã phong phú hơn. Trước đây yêu Đới Thời Phi, trong lòng anh ta có người khác, hẹn hò với tôi chỉ để đáp ứng tình hình mà thôi, không ấm áp cũng chẳng nồng nhiệt, chỉ cuối tuần mới có thời gian hẹn hò. Sở Vân Phi thì khác, hầu như ngày nào sau khi tan làm anh ấy đều hẹn hò với tôi, đưa tôi đi ăn, đi chơi chỗ này chỗ khác. Ăn đồ Tứ Xuyên, Quảng Đông, Chiết Giang… chơi điện tử, bowling, trượt băng… Mỗi ngày trôi qua đều rất phong phú và thú vị.
Tự đáy lòng tôi cảm thấy có tình yêu thật tốt, mỗi ngày đều như hoàn to