Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 134585
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/585 lượt.
êm trước hôm đi bệnh viện kiểm tra, anh ta đã từng nói, nếu thật sự tôi có mệnh hệ gì, anh ta sẽ thỏa mãn tâm nguyện của tôi, sẽ ở bên tôi, yêu tôi, lấy tôi và cùng tôi sinh con đẻ cái. Nhưng bây giờ kết quả kiểm tra đã chứng minh tôi chỉ sợ bóng sợ gió thì anh ta cũng không nhắc đến nữa. Tôi thử đề cập đến chuyện này, thăm dò ý tứ anh ta xem sao thì anh ta chỉ cười hì hì.
“Mạo hiểm quá! Bé bự, suýt chút nữa anh trai phải thu nhận phế phẩm là em rồi. May mà em không việc gì, có thể tiếp tục chờ đợi hoàng tử bạch mã của em xuất hiện. Anh trai cũng đợi xem ông trời có mở mắt không, ban cho anh một cô bạn gái vừa đẹp người vừa đẹp nết.”
Lời nói của anh ta khiến tôi thấy buồn vô cùng, rõ ràng lần này tôi và anh ta suy nghĩ không giống nhau, tức thì giận dỗi một cách vô lý. “Trên đời này còn có hoàng tử bạch mã sao? Đừng nói đến hoàng tử, ngay cả bạch mã em cũng chẳng thấy con nào. Em không dám hy vọng có thể tình cờ gặp được hoàng tử bạch mã nữa rồi, anh cũng thực tế một chút đi, còn muốn ông trời ban cho một cô bạn gái vừa đẹp người vừa đẹp nết nữa. Anh muốn đạt được tâm nguyện của mình mà dựa vào ông trời có mắt hay không thì còn xa lắm, ít nhất anh phải có họ hàng máu mủ với ông ấy thì may ra...”
Chu Nhất Minh nở một nụ cười lạc quan. “Không phải lúc nào ông trời cũng mở mắt, anh trai là một thanh niên tốt, anh không tin mình lại không xứng với một cô gái tốt.”
Suốt mấy ngày liền tôi suy nghĩ, không biết phải làm thế nào để đề cập với anh ta chuyện thử hẹn hò. Điền Tịnh giúp tôi đưa ra chủ ý, hẹn anh ta cùng đi ăn đêm, uống vài chén rồi cô ấy sẽ “nhắc lại ý cũ” để tôi có dịp thể hiện, muốn bóng gió xa xôi hay nói thẳng thì tùy. Nếu anh ta vẫn không hiểu thì tôi sẽ giả vờ say, mượn rượu để nói ra suy nghĩ của mình. Như vậy có thể giúp tôi tiến hoặc lùi một cách dễ dàng.
Tôi nào dám bừa bãi đưa ra chủ ý. “Điền Tịnh, chuyện này cậu là người hiểu rõ nhất, sao mình có thể nói bừa được? Mình chỉ có thể nói nếu đổi lại là mình gặp phải chuyện tương tự, mình nhất định sẽ đá cái loại đàn ông không chịu được cô đơn đi càng xa càng tốt.”
Điền Tịnh không cam tâm. “Nhưng như thế thì chẳng phải quá dễ dàng cho Vi Thanh sao? Nếu mình đá Đỗ Uy thì nhất định cô ta sẽ dang tay đón nhận ngay.”
“Cậu còn quan tâm đến chuyện anh ta sẽ được ai đón nhận thì chuyện của cậu sao kết thúc được? Nói thực, loại đàn ông như thế chẳng lẽ vẫn còn giá trị cho cậu tranh giành quyền sở hữu với người khác à?”
Điền Tịnh cắn răng, chau mày. “Mình vẫn không cam tâm để cho anh ta thuận lợi mọi bề như thế. Mình muốn trả thù anh ta, khiến anh ta không còn con cá nào mà bắt nữa.”
“Cậu định làm thế nào để anh ta không còn con cá nào mà bắt?”
“Mình cũng không biết, đợi mình nghĩ thêm rồi hẵng hay.”
Điền Tịnh còn chưa nghĩ xong thì cái con nhãi Vi Thanh kia đã làm hộ luôn rồi. Hôm đó, sắp đến giờ tan làm, Đỗ Uy chầu chực trước cửa ngân hàng đợi Điền Tịnh, trên tay còn ôm một bó hồng rõ to, thành tâm thành ý đến nhận lỗi. Nhưng khi Điền Tịnh vừa ra đến cửa ngân hàng, một cô gái trẻ cũng xuất hiện, lao như bay về phía Đỗ Uy, mặt mũi trắng bệch, ánh mắt rừng rực như ngọn lửa đang bốc cháy. “Đỗ Uy, anh đã từng nói người anh yêu là em. Tại sao anh còn đến tìm cô ta?”
Điền Tịnh vừa nghe đã nhận ra ngay cô gái trẻ đó chính là Vi Thanh. Cô ta ném ánh mắt căm giận cực độ về phía Đỗ Uy, hận không thể dùng ánh mắt ấy giết chết anh ta.
Đỗ Uy vừa xấu hổ vừa tức giận, hướng về phía Điền Tịnh bình tĩnh cười xin lỗi, sau đó quay sang Vi Thanh giận dữ quát: “Cô chạy tới đây làm gì? Tôi đã bị cô hại thê thảm lắm rồi.”
“Em hại anh thế nào?”
“Cô đã lén lút xem trộm danh bạ điện thoại của tôi, tìm hiểu mối quan hệ giữa tôi và Điền Tịnh, cố ý chia rẽ chúng tôi, thật quá đáng!”
“Em làm thế đều vì tương lai của chúng ta! Anh chia tay với cô ta sớm một chút, mới có thể cùng em...”
Đỗ Uy không đủ kiên nhẫn cắt ngang lời cô ta: “Tôi với cô làm gì có tương lai. Tôi nói cho cô biết, Vi Thanh, người tôi thật sự yêu là bạn gái của tôi. Với cô chỉ là chơi bời thôi, cô coi là thật gì chứ! Nếu sớm biết cô coi là thật thì tôi đã không dây dưa với cô rồi.”
Vi Thanh như một con mèo bị chọc tức, gào ầm lên: “Đỗ Uy, anh nói gì? Anh chỉ muốn chơi bời với tôi thôi à? Anh xem tôi là cái gì? Là con điếm chắc?”
Cô ta càng nói càng tức giận, cuối cùng giơ tay định tát Đỗ Uy. Anh ta đương nhiên không để cho cô ta đánh, liền nắm lấy cánh tay của cô ta. Cô ta ra sức huy động cả tay lẫn chân để phản kháng, vừa đá vừa cào vừa cắn vừa chửi: “Đỗ Uy, anh đừng nghĩ tôi còn ít tuổi mà bắt nạt nhé, tôi nói cho anh biết, đã chọc tức bà cô này thì cái gì bà cô cũng có thể làm nhé!”
Cô ta và Đỗ Uy giằng co nhau như hai con chó tranh miếng thịt. Sau đó đột nhiên cô ta cắn vào tai anh ta, hai hàm răng điên cuồng nghiến lấy nghiến để. Anh ta đau quá, hét lên như lợn bị chọc tiết: “A...”
Ngày hôm đó, trước cửa ngân hàng vô cùng náo nhiệt. Người con gái đã đau đớn vì bị người con trai lừa dối rồi, con người vô liêm sỉ đó còn tuyên bố thẳng thừng rằng anh